Dịch: Tâm Tro Ý Nguội

Luyện hóa huyết nhục của Đại Nhật Thiên Tôn tiêu tốn 37 canh giờ. Đây dù sao cũng là nguyên chất, huyết nhục của Đại Nhật Thiên Tôn chưa hoàn toàn khôi phục, nó rất mạnh, mạnh đến mức để Tuyệt Vọng và Thống Khổ Thiên Tôn không thể làm gì, hai vị nữ thần này chỉ có thể trấn áp, dùng thời gian dài đến mấy trăm nghìn năm chậm rãi hao mòn.

Nhưng nó cũng không phải quá mạnh, chưa đạt đến thời kỳ toàn thịnh của Đại Nhật Thiên Tôn. Khi Lâm Duệ đưa thanh tịnh và thánh lôi, kiếp hỏa của bản thân lên đến siêu hạn, đám huyết nhục, nguyên chất này dưới thần hỏa của hắn thiêu đốt, từng bước tan rã.

Trong quá trình luyện hóa này, Lâm Duệ cũng cảm giác mình khống chế Thánh Lôi Kiếp Hỏa, các khái niệm liên quan đến Đại Nhật dễ dàng hơn, tiến thêm một bước nắm giữ.

Lúc này, 7,2 triệu tế ti dưới trướng hắn đều đã mệt quá sức, khí huyết khô kiệt, rất nhiều người không chống đỡ được nữa, trực tiếp ngã xuống đất gáy o o.

Bọn họ thật ra cũng thu được chỗ tốt, bọn họ phụ trợ Minh Vương luyện hóa ngụy nhật, từ đó thu được nhận thức về quang minh. Có thể tiên đoán trong mấy tháng nữa, những tế tự này sẽ đột phá 1 đến 2 cảnh giới. Những người này đi theo Lâm Duệ chinh chiến đảo Hoàng Sơn, lại gián tiếp tiếp xúc với nguyên chất ngụy nhật, thêm một bước hiểu hơn về quang minh, Thánh Lôi Kiếp Hỏa.

Sau đó Lâm Duệ vẫn làm từng bước một, chữa thương cho mẹ mình, bồi dưỡng dị thể cho nàng. Lâm Duệ còn cố ý bỏ ra hai ngày thời gian cùng mẹ mình đi dạo ở căn cứ số 9, thậm chí thăm lại cả thế giới giả lập, dạo chơi giải sầu.

Vô số thế lực, quyền quý Liên Bang và Thiên Cực tinh đầy chờ mong được gặp vị Thần mới nhưng Lâm Duệ đều tạm thời bỏ qua.

Chỉ tiếc là Lý Vi Lương không khôi phục được nhiều ký ức, không nhớ rõ chuyện về Lâm Duệ khi còn bé, để hắn vô cùng tiếc nuối, đồng thời cũng thêm nộ hận với “thần ân” chúng Thần ban cho Lý Vi Lương.

Một thời gian sau, hắn mới dành thời gian lần lượt tiếp xúc với quyền quý Liên Bang và thế lực các bên ở Thiên Cực tinh.

Lần tự hạ thấp địa vị này của Lâm Duệ vô cùng hiệu quả, chỉ sau mười ngày, khoản tiền Lâm Duệ vay được lên đến 32000 tỷ không tính lãi, 12 Tịnh Nhất Thần Đàn được tài trợ. Còn mang về đơn đặt hàng cho liên minh Duệ Phương – Sâm Lâm mỗi tháng lên đến 7000 tỷ đồng Liên Bang. Kéo về cho Quang Minh thánh giáo đến 120 chiến hạm nông trường, cùng với được nhận toàn bộ viện trợ kỹ thuật và thiết bị nông nghiệp.

Các quỹ từ thiện cũng mở rộng thêm khoản từ thiện với Quang Minh vương giáo, mỗi tháng lên đến 400 tỷ đồng Liên Bang tiền từ thiện. Dựa theo giá thị trường, số tiền này có thể cung cấp cho 2,7 tỉ tín đồ bữa sáng tiệc thánh.

400 tỷ đồng Liên Bang chỉ là số tiền của 2 người máy chiến đấu 9SS+ nhưng lại đủ cho 2,7 tỉ người miễn cưỡng được bữa sáng no bụng.

Nhưng giờ Lâm Duệ lại căm thù thân phận “chủ nhân sữa bò và trứng gà” vô cùng. Giờ hắn đã không có nguy cơ sinh tồn nữa, tiếp theo có thời gian tinh lực, hắn có thể hung ác chỉnh lý lại tín đồ.

Hắn còn muốn thuận thế chỉnh đốn, thống nhất Quang Minh thánh giáo và Quang Minh vương giáo, phải tận lực mở ra rào cản giữa hai giáo phái này, đồng thời sửa lại, thống nhất giáo nghĩa thành như hắn muốn.

Lâm Duệ thầm nghĩ giờ mình nhất định phải tăng cao yêu cầu với tín đồ. Trước kia là hắn xin người khác gia nhập tín ngưỡng quang minh, giờ là người khác muốn xin vào Quang Minh vương giáo!

Quang Minh vương giáo sẽ vẫn cung cấp tiệc thánh, còn gia tăng thêm quy mô nhưng nhất định phải sàng lọc, loại dần các tín đồ hời hợt.

Lâm Duệ còn cố ý từ chức chủ tịch tập đoàn Sâm Lâm và Duệ Phương, giao lại cho Phương Nhiễm Nhiễm. Hắn giờ đã là Thần, là Thiên Vực Sâu, nếu lại làm chủ tịch hai tập đoàn này thì có phần mất địa vị bản thân.

Nhưng còn về thân phậm Lâm Hạo thì hắn không định từ bỏ. Vì tinh cảng Đại Tống mang đến nguồn thu quá lớn. Giờ liên minh Duệ Phương – Sâm Lâm bán cho Đại Tống đủ loại thuốc men, thực trang, máy móc… mỗi tháng thu về 1300 tỷ đồng Liên Bang. Sau đó, tinh cảng còn được mở rộng nữa, nguồn thu sẽ còn tăng thêm.

Lâm Duệ thân làm giám quốc Đại Tống, còn duy trì mua sắm cho chính phủ, lợi tức phương diện này cũng lên đến 800 tỷ đồng Liên Bang.

Hắn đường đường là Thần, là Thiên Vực Sâu, vậy mà lại ẩn thân nằm vùng dưới trướng Đông Vực Sâu, về sau nếu bị người phát hiện, chắc chắn sẽ bị chế giễu. Nhưng một tháng có thể kiếm được 10 người máy chiến đấu 9SS+, hoặc là một tòa Tịnh Nhất Thần Đàn chứa được 500 triệu linh hồn, dù về sau có bị người chế giễu thì hắn cũng chấp nhận.

Cần biết để nhục thể Đại Nhật Kim Ô hóa Vực Sâu, phải tiêu tốn 10000 tỷ đồng Liên Bang. Số tiền này chính phủ Liên Bang chi 20%, nước cộng hòa Đông Á chi 20%, các chính thể lớn còn lại chung tay góp 40%, nhờ đó được hưởng chung kết quả nghiên cứu. Nhưng vẫn còn lại 20% là 2000 tỷ đồng Liên Bang do chính Lâm Duệ tự gánh vác.

Hắn còn phải kiến tạo thêm Tịnh Nhất Thần Đàn trong ngoài Thiên Cực tinh nữa, mỗi tòa thần đàn dung nhập được 500 triệu linh hồn tiêu tốn đến 2000 tỷ đồng Liên Bang. Cùng lúc đó còn có kế hoạch cải tạo cơ thể máy móc cho đội ngũ quang minh tâm, cải tạo lại hệ thống pháo Dyson, còn có kế hoạch Vạn Cơ Chi Thần nữa, mỗi một hạng mục đều là thú nuốt vàng.

Lâm Duệ giờ vô cùng khao khát với tiền tài và tài nguyên, hắn nhất định phải dùng hết sức lực tích lũy căn cơ, sức mạnh trước khi cuộc chiến tranh đoạt siêu thoát nổ ra.

Cùng lúc đó, Lâm Duệ còn đang liên tục luyện hóa nguyên chất, nguyên hạch của Nam Vực Sâu. Hắn áp dụng cách thức hai bút cùng vẽ, một phần đồng thời triệu tập tế ti ở nông trường trong lòng đất, mỗi ngày tế luyện chừng một tiếng. Một phần đi chiến trường ở con đường Thiên Uyên của Đông Châu, diệt trừ yêu ma, thu thập điểm hồn lực.

Đáng tiếc là sau khi Nam Vực Sâu ngã xuống, ba vị Thần trong Luyện Ngục vốn mâu thuẫn trầm trọng đã triệt để trở mặt, làm cho chiến trường Đông Châu nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

U Ám Chi Chủ thì vô cùng bất mãn, kiêng kị với Thôn Phệ Chi Chủ, Hy Vọng Thiên Tôn cũng kết thù với Thôn Phệ Chi Chủ sau chiến dịch đảo Hoàng Sơn.

Thôn Phệ Chi Chủ thì không thèm để tâm, vị này dù còn chưa thu hoạch được “đốt diệt” của Nam Vực Sâu, nhưng ỷ vào Đông Vực Sâu và Trung Vực Sâu ủng hộ, đang thống lĩnh đại quân yêu ma dưới trước, công thành chiếm đất ở Nam Châu.

Vị Thôn Phệ Chi Chủ này đã sớm không muốn ở lại Luyện Ngục, cũng nắm chắc phần thắng với Nam Châu. Nhưng Đại Thịnh hoàng triều được U Ám Chi Chủ và Hy Vọng Thiên Tôn ngầm ủng hộ, vậy mà miễn cưỡng chống trụ được, giữ được quốc đô thành Ly Dương.

Vì vậy, giờ ở chiến trường ở phía Đông Châu, đại quân Luyện Ngục quân thiếu chí khí, tướng không có chiến tâm. Đám yêu ma cấp cao thấy tình thế không ổn đều đã lui sâu vào con đường Thiên Uyên ẩn nấp, chỉ để lại yêu ma cấp thấp làm pháo hôi duy trì chiến tuyến.

Cho nên mỗi lần Lâm Duệ xuống đó đều không thu hoạch được nhiều điểm hồn lực.

Nhưng theo Lâm Duệ kéo dài luyện hóa, Chiến Linh giới đưa ra giá càng lúc càng thấp, hai tháng sau, giá đã hạ xuống còn 110 triệu điểm hồn lực.

Ngay khi Lâm Duệ gom góp đủ điểm hồn lực, chuẩn bị nhờ Chiến Linh giới, cũng chính là Chân Lý Thần Tọa ra tay thì hắn nhận được phi thư của đại ti thiên Đông Châu, nói là có chuyện quan trọng, lệnh Lâm Hạo nhanh chóng tới thần cung bái kiến Thần.

Lâm Duệ hơi chần chừ nhưng vẫn mệnh lệnh ma long bay về thần cung.

Không có cách nào khác, hắn nhận chức giám quốc Đại Tống, nhờ đó mỗi ngày thu đống tiền, đương nhiên phải nghe lệnh của người ta rồi.

Lâm Duệ thật ra lo lắng lần tham kiến này, hắn sẽ bị Đông Vực Sâu phát hiện. Giờ hắn đã lên cấp 8, huyết khí trong thân thể dâng trào, xương cốt rắn chắc như kim cương, nguyên thần mênh mông như biển. Khí thế thần hồn và thân thể của hắn biến hóa rất mạnh, quan trọng nhất là khí tức của Căn trong người hắn càng lúc càng mạnh, giờ dù hắn toàn lực kiềm chế cũng không thể che giấu hoàn toàn.

Lâm Duệ chỉ đành mang theo ngọc tỉ trấn quốc, nỗ lực che giấu. Hắn thật ra không lo lắng về an toàn của bản thân, dù hắn có bị Đông Vực Sâu nhận ra thì đơn giản là tranh tài một phen mà thôi. Hắn tự tin giờ với thực lực của mình, đối mặt với Động Tĩnh Chi Chủ cũng có thể toàn thân chạy ra.

Để hắn đắn đo là phương diện tiền và đường dây tiêu thụ liên minh Duệ Phương – Sâm Lâm vất vả mới xây dựng được. Một khi tinh cảng xảy ra vấn đề sẽ trì hoãn bước tiến tích lũy sức mạnh, thế lực của hắn.

Khi Lâm Duệ lên thần cung, hắn trông thấy thần sứ thứ nhất Vũ Tiếu Thu, thần sứ thứ hai Vũ Hóa Huyền, sư tôn hắn Lạc Vọng Thư, thần sứ dự bị thứ ba Lâm Chính Hoa đã có mặt đầy đủ ở đây, chỉ thiếu thiên tử Đại Tống.

Ánh mắt Lâm Duệ và Lạc Vọng Thư khẽ nhìn nhau, hắn thấy nét không rõ trong mắt sư tôn mình. Rõ ràng sư tôn hắn cũng không biết lần triệu tập này là vì việc gì.

Lâm Duệ không khỏi chăm chú, thu liễm khí tức, khom mình làm lễ với màn che bên trên. Lúc vừa tiến vào, hắn đã cảm ứng được khí tức mạnh mẽ của Đông Vực Sâu sau màn che. Vị Động Tĩnh Chi Chủ này đã sớm tỉnh lại trước khi hắn đến.

Nhưng…

Lâm Duệ híp híp mắt, hắn cảm giác khí tức của vị Thần này có chút không đúng lắm. Khí tức của vị này trước kia mạnh mẽ, vững chắc như trụ trời vắt ngang chân trời nhưng giờ lại đầy quỷ dị, tồn tại âm dương chia cắt. Có hai cỗ khí tức mạnh mẽ đang xung đột, giảo sát, xen lẫn thành một vòng xoáy mờ mịt phía sau màn che.

Hôm nay mùi long tiên hương trong thần cung cũng rất đậm, Lâm Duệ ngửi được trong mùi long tiên hương này ẩn chứa một mùi hương rất kỳ dị.

Mùi hương này vô cùng ngào ngạt, thanh nhã, thấm vào lòng người, hắn cảm giác mình từng ngửi được ở đâu đó rồi. Sau đó con ngươi hắn hơi co rút lại, hắn đã nhớ ra, hắn đã từng ngửi được mùi thơm này khi cùng cha mẹ đi xem Chân Lý Thần Tọa. Lúc đó dù là ở trạng thái hồn thể nhưng hắn vẫn ngửi được mùi thơm ngát tỏa ra từ thần cốt của Thái Thượng Thiên Tôn, mùi thơm này khắc sâu vào tâm can hắn, khó mà lãng quên.

Nhưng tại sao mùi thơm của Thái Thượng Thiên Tôn lại xuất hiện trên người Đông Vực Sâu? Ngay khi Lâm Duệ âm thầm kinh ngạc, Đông Vực Sâu ở sau màn che cũng đang dùng thần nhãn quan sát hắn. Vị Thần này như là không phát hiện được gì khác thường, lát sau thu lại tầm nhìn.

Lúc này, đại ti thiên Đông Châu sắc mặt nặng nề xoay người, ngữ khí đầy lạnh lùng:

- Các ngươi hẳn chưa biết Khương Kiến Minh hôm nay đã phản bội chạy trốn. Một canh giờ trước, nghịch đế đã chỉ huy 7,5 triệu quân tinh nhuệ dưới quyền, theo con đường Thiên Uyên chạy sâu vào Luyện Ngục.

Đám người nghe thấy tin này thì sắc mặt đại biến. Khương Kiến Minh là tên húy của thiên tử Đại Tống hiện thời! Thiên tử thế mà chạy trốn, đầu nhập vào phe Luyện Ngục.

Lâm Duệ và Lạc Vọng Thư nghe thấy vậy thì không chút bất ngờ.

Lâm Duệ lúc trước đồng thời nắm quyền trong Hoàng Thành Ty Đại Tống, Cục An Ninh Liên Bang và Quang Minh thánh giáo nữa, con đường tình báo linh thông, tai mắt đông đảo. Thêm vào hắn đã là Thần, linh giác sơ bộ bao trùm thiên địa, có thể điều tra thăm dò rất nhiều tin tức bí ẩn.

Hắn biết Đông Vực Sâu đã có ý muốn ra tay với thiên tử Đại Tống, chỉ là lúc trước chiến sự giữa Đại Tống và Luyện Ngục kịch liệt, đại ti thiên Đông Châu sợ ném chuột vỡ bình, không dám hành động lỗ mãng mà thôi.

Hiện giờ Nam Vực Sâu rơi rụng, 3 vị Thần trong Luyện Ngục lại xung đột với nhau, đã không thể dồn quân đánh Đông Châu. Đây là thời cơ tốt nhất để Đông Châu giải quyết họa ngầm.

Thiên tử Đại Tống cũng rất nhạy bén, vị này giờ không trốn nhanh thì sẽ bị đại ti thiên Đông Châu bóp chết dễ dàng.

Ngoài ra, Lâm Duệ còn biết thiên tử chạy trốn khả năng liên quan đến một vị Thần sắp xuất hiện trong Luyện Ngục. Sau khi Thôn Phệ Chi Chủ tự lập, mưu phản Luyện Ngục, U Ám Chi Chủ rất có thể sẽ toàn lực nâng đỡ một vị Trường Sinh lên Thần, để giữ lại một ngôi vị Thần trong Luyện Ngục.

Lâm Duệ và Lạc Vọng Thư tuy đã sớm đoán được nhưng vẫn làm ra vẻ vô cùng kinh ngạc.

Vũ Tiếu Thu râu tóc dựng đứng, khí huyết sôi trào, phát ra thanh âm trầm thấp nổ vang:

- Nghịch tặc này sao dám làm vậy chứ! Điện hạ, thần ti, thuộc hạ nguyện lĩnh thần vệ quân dưới trướng truy kích, tiêu diệt nghịch đế! Thuộc hạ nhất định sẽ dâng đầu kẻ này lên Thần!

Vũ Hóa Huyền váy dài tung bay, thanh âm âm trầm:

- Điện hạ! Nghịch đế được hưởng thần ân, hưởng quốc triều 6700 năm, truyền đến đời thứ 16, lại không biết thỏa mãn, còn làm chuyện phản nghịch này. Xin thần ti chiêu cáo thiên hạ, bắt đầu từ hôm nay tước đoạt thân phận hoàng thất của Khương thị, phế tông miếu, hủy lăng tẩm. Thuộc hạ nguyện dẫn quân đi diệt trừ nghịch đế, giải ưu cho Thần.

Lạc Vọng Thư và Lâm Chính Hoa tuy không nói gì nhưng một người váy dài không gió mà bay, kiếm khí hóa thành một thanh kiếm thực chất, lơ lửng trước mặt đằng đằng sát khí. Một người thì trảm long đao bên hông leng keng nhảy ra nửa trước, ánh đao lưu chuyển như vật sống, ẩn ẩn phát ra thanh âm long ngâm hổ khiếu.

Đại ti thiên vung lên tay áo, thanh âm chấn động thần cung:

- Được rồi! Thần và bản ti sẽ xử lý nghịch đế, các ngươi không cần nhiều lời. Hôm nay gọi các ngươi đến đây là muốn các ngươi đồng tâm hiệp lực, duy trì quân chính Đông Châu sau khi nghịch đế làm phản. Nhớ kỹ, từ hôm nay, triều cương Đông Châu cần vững chắc như bàn thạch, binh mã thiên hạ phải đủ mạnh mẽ để trấn áp thế cuộc, không được sinh biến. Phải bảo vệ được khí vận Đông Châu không rơi xuống, các ngươi có thể thanh trừ phản nghịch nhưng không được làm dao động triều chính.

Trong lời của hắn đầy ý cảnh cáo:

- Lúc này 3 vị Thần trong Luyện Ngục đã không rảnh quan tâm đến Đông Châu. Nhưng Nam Vực Sâu đã rơi rụng, tranh đoạt giữa các vị Thần càng thêm nghiêm trọng. Còn có đám vực ngoại thiên ma bên ngoài màn trời nữa, các ngươi hẳn cũng biết một chút tin tức, lúc này Đông Châu cần dùng tĩnh chế động, ổn trọng là trên hết.

Thần sứ thứ nhất Vũ Tiếu Thu lại khom người hỏi:

- Thần ti, nghịch đế đã làm phản chạy vào Luyện Ngục, như vậy sẽ chọn người hiền lương trong Khương thị kế vị hay là chọn người bên ngoài, thành lập triều mới?

Đại ti thiên chăm chú nhìn thần sứ thứ nhất một lúc rồi mỉm cười nói:

- Đương nhiên ổn trọng là trên hết, duy trì như cũ! Vẫn là Lâm Hạo làm giám quốc.

Lúc này đã sắp đến trận chiến tranh đoạt siêu thoát, hắn và Thần đều không có muốn thay đổi cục diện chính trị, dân sinh của Đông Châu.

Nhưng sau đó đại ti thiên Đông Châu liếc nhìn Lâm Duệ nói:

- Kể từ hôm nay, tấn phong Trấn Quốc Công làm Đại Vương, nắm giữ ngọc tỉ truyền quốc, thay Thần giám sát quốc gia. Đại Vương điện hạ, nhớ kỹ lời hứa hẹn của ngươi, trong vòng nửa năm, tăng gấp đôi thu nhập từ tinh cảng! Cùng lúc đó, ngươi sẽ thay Thần thu mua một chút vật tư, ta sẽ gửi danh sách sau.

Lâm Duệ mặt ửng hồng, như là hưng phấn đến tột cùng, khom đầu nói:

- Thuộc hạ xin nguyện nghe theo mệnh lệnh của Thần!

Trong lòng hắn quả thật rất cao hứng, không có thiên tử cản đường, quyền hành giám quốc của hắn sẽ lớn hơn, hắn có thể chắc chắn để thu nhập của mình nhảy vọt chỉ sau 3 tháng.

Lúc này, thần sứ thứ nhất Vũ Tiếu Thu sắc mặt vô cùng khó coi, hắn suýt thì không khống chế được khí huyết, bộc phát ra ngoài.

Lúc này, đại ti thiên lại vỗ tay nói:

- Hôm nay gọi các ngươi đến còn vì chuyện này nữa, là vì nàng.

Theo tiếng vỗ tay của đại ti thiên, cửa hông thần điện lặng lẽ mở ra, lúc này không khí bỗng xuất hiện mảnh vụn tinh hà. Một vị nữ tử mặc vân văn bào mạ vàng đi ra từ cửa hông.

Khi Lâm Duệ thấy rõ dáng người, khuôn mặt cô gái này, lỗ mũi hắn không khỏi hô hấp mãnh liệt hơn.

Nữ nhân này đẹp đến mức làm bức họa thiên nữ trên vách tường nháy mắt lu mờ nhưng má phải của nàng lại có vảy rồng vàng sậm. Quan trọng là dung nhan của nàng giống hệt Thái Thượng Thiên Tôn, ngay cả thần văn nhàn nhạt màu vàng ở giữa lông mày cũng có. Nàng cũng có mái tóc bạc xõa dài như tinh hà thấm đẫm ánh trăng nữa…

Cầu mong cho tôi và tất cả mọi người được bình an
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện