Chương 1532: Không Thay Đổi

sau một trận chiến đặc biệt khốc liệt với một bầy sinh vật trên không, boong thuyền Phá Xích đã trơn trợt vì máu. Quỷ đang ngồi gần một đống xác ghê tởm, nhai nuốt chúng với ánh mắt sáng ngời. Âm thanh nó nhai răng rắc truyền xa và rộng khiến người ta hơi rợn gáy, những thành viên tổ đội ném những ánh mắt ghê tởm về phía nó.

Con chằn ham ăn kia không hề để ý đến nó, tiếp tục bữa ăn rùng rợn của bản thân hoàn toàn khoái trá.

Con thuyền bay đã đáp lên nước, và giờ đang nhẹ nhàng lung lay trên sóng. Những cánh buồm lấp đầy gió, và được dẫn dắt bởi bàn tay ổn định của Neph, nó di chuyển nhanh chóng vượt qua dòng chảy.

Sunny vừa mới hoàn thành việc kiểm tra thân thuyền của Phá Xích xem nó có nhận tổn thương gì không. Ngoài vài vết trầy nông, thì mọi thứ có vẻ ổn. Nhẹ nhõm, cậu cho Cassie một dấu hiệu để cô biết nó vẫn ổn, và bắt đầu giúp Kai rửa máu khỏi sàn.

Hành động dọn rửa con thuyền sau một trận chiến đã quá quen thuộc rồi nên cậu có thể thực hiện chúng trong lúc nhắm mắt và không cần những cái bóng.

Sau một thời gian, mọi thứ cần làm đã làm xong. Đống xác đã biến mất, bị Quỷ cắn nuốt. Những mảnh hồn đã được lấy ra và rửa sạch. Boong thuyền đã rửa sạch, và những cánh buồm và cột buồm đã được kiểm tra.

Những thành viên của tổ đội đã trở lại làm việc mà họ đang làm trước khi đám Sinh Vật Ác Mộng tấn công. Effie đã bắt đầu chuẩn bị bữa tối, và một mùi hương ngon lành bay ra từ nhà bếp.

Bảy mặt trời đang ngã về phía đường chân trời.

Thay vì trở lại vị trí thông thường và hiện ra những cánh tay bóng tối để tiếp tục dệt ra những sợi chỉ tinh túy, Sunny chần chừ một lúc, rồi đi đến phía đuôi thuyền. Ở đó, Nephis đang đứng trong vòng tròn kí tự, nắm giữ mái chèo.

Cậu tựa vào thành thuyền gần đó và triệu hồi Suối Vô Tận, uống một ngụm nước hồi sức từ nó.

Họ im lặng trong một lúc. Sự yên lặng giữa họ đã từng là thoải mái, nhưng bây giờ, nó lại khiến Sunny cảm thấy đè ép.

Sau cùng thì, cậu hỏi:

“Cô nghĩ chúng ta sẽ mất bao lâu để đến Thất Sủng?”

Nephis nhìn bầu trời, rồi nhún vai.

“Năm tuần? Có lẽ sáu. Tùy thuộc vào gió và những trở ngại trên đường.”

Cậu gật đầu. Nhìn chung thì, hai tháng sẽ là đã trôi qua từ ngày họ rời khỏi Chạng Vạng khi họ có thể nhìn thấy Thất Sủng. Có nghĩa là cậu sẽ ở trong Ác Mộng khoảng chín tháng. Nephis cũng vậy, còn Cassie... Cassie thì sẽ ở trong Mộ Ariel gần hai năm.

Đó sẽ là năm tháng với Effie và Jet, và hai đối với Kai.

‘Đúng là lộn xộn.’

Sunny thậm chí không chắc bản thân là bao nhiêu tuổi nữa, đặc biệt là khi so sánh với những thành viên khác của tổ đội. Cậu ít nhất vẫn còn kém hai mươi mốt tuổi vài tháng.

Sau khi suy nghĩ về việc đó một chút, cậu hỏi:

“Cô nghĩ những người ở Thất Sủng đang như thế nào?”

Những cư dân của Thất Sủng đáng lẽ sẽ di chuyển xuôi dòng sau khi tin tức về cái chết của nữ tiên tri Ô Uế đến được họ. Đó sẽ cho phép họ lấy lại tuổi trẻ, và thậm chí có lẽ là mang đến một thế hệ mới, theo thời gian.

Nhưng mà vì Sunny, Nephis và Cassie đã không ở lại và kiểm tra, không có cách nào để biết việc gì đã thật sự xảy ra cả.

‘Mình tự hỏi thằng nhóc kia, Cronos, đang như thế nào...’

Nephis thở dài.

“Không cách nào nói được cả. Dù sao thì, chúng ta không biết bản thân đã ở trên Đảo Aletheia bao lâu và di chuyển trong lốc xoáy bao lâu.”

Đó cũng là đúng. Sunny chỉ biết những vòng mà cậu đã chịu đựng sau khi biết là có vòng lặp, chứ cậu không biết bao nhiêu cái chết mà cậu đã cần để biết được sự thật đó. Thời gian cũng đã cực kì kì lạ sâu trong Dòng Sông Vĩ Đại, khi họ di chuyển xuyên qua xoáy nước, và cả ở trong hư vô hắc ám bên ngoài nữa.

Theo một cách, thành viên duy nhất trong nhóm mà đã trải nghiệm mỗi ngày của Ác Mộng này một cách bình thường, từ đầu đến đuôi, là Mordret. Nhưng mà ngay cả hắn cũng không biết đã bao lâu kể từ lúc họ tiến vào Mộ Ariel – hay nói đúng hơn, là kể từ khi họ bắt đầu vòng này của Dòng Sông Vĩ Đại – bởi vì gần như bất khả thi để theo dõi dòng thời gian trong Chạng Vạng phản chiếu, nơi mà nó đã bị đông cứng.

Hắn chỉ biết là hắn đã chơi mèo bắt chuột với Kẻ Cướp Hồn một thời gian rất dài trước khi Phá Xích đến.

Sunny im lặng một lúc, cố gắng lựa chọn đúng từ ngữ. Nhưng mà chúng không xuất hiện.

Mà từ ngữ thì có ý nghĩa gì chứ? Nếu như những rắc rối của họ có thể được giải quyết bằng từ ngữ, thì họ đã giải quyết chúng từ lâu rồi. Từ ngữ là rẻ tiền, và hành động là có trọng lượng hơn.

Vài vấn đề là hoàn toàn không thể giải quyết.

Cậu nhăn nhó, rồi nói điều đầu tiên hiện ra trong đầu mình:

“Tôi tự hỏi...thằng oắt Cronos như thế nào rồi...”

“Tôi xin lỗi.”

Giọng nói của Neph ngắt lời cậu, khiến Sunny hơi giật mình. Cậu liếc nhìn cô, ngạc nhiên.

Nephis đang nhìn về trước, về phía đường chân trời. Gương mặt bất động của cô được nhuộm ánh sáng mặt trời đang hạ xuống. Cô giữ im lặng một giây, rồi thở dài và quay sang phía cậu.

“Tôi xin lỗi vì đã khiến cậu hủy đi vương miện.”

Sunny không trả lời ngay lập tức. Cậu im lặng một lúc, quan sát gương mặt cô. Biểu hiện của bản thân cậu là trung lập, không để lộ chút nào của đống cảm xúc lộn xộn ẩn giấu đằng sau nó.

Nó đây rồi đó, một lời xin lỗi. Cuộc nói chuyện mà cậu đã trì hoãn đã diễn ra trơn tru hơn cậu trông đợi, đến được thứ mà rất có thể được xem là kết quả tốt nhất có thể.

Nhưng mà nó không giải quyết gì cả.

Nephis xin lỗi thì sao? Nó không thay đổi việc cô đã làm. Nó cũng không thay đổi thứ cô có thể làm trong tương lai. Họ có thể thảo luận về nó bất tận, nêu ra những nguyên nhân, cảm xúc, ý định, và khát vọng của mình. Nhưng mà sự thật căn bản kia sẽ không thay đổi, khiến toàn bộ những thứ khác là vô nghĩa.

Có lẽ đúng như Tội Lỗi An Ủi nói. Cách duy nhất để giải quyết vấn đề này...là Sunny đầu hàng.

Nhưng cậu không biết cách, và cũng không muốn đầu hàng.

Đến cuối cùng, Sunny cũng thở dài.

Nhìn đi, cậu gật đầu.

“...Ừ. Tôi cũng xin lỗi là cô đã làm vậy.”

Dứt lời, cậu nặn ra một nụ cười.

Nụ cười đó là không thuyết phục, và thiếu đi sự vui vẻ.

“Nhưng mà này, cô nên làm gì khác được chứ? Ít nhất cô đã giúp tôi giữ mặt. Cô có lẽ đã không biết, nhưng mà tôi đã chuẩn bị cố cắn cô rồi đó. Đó...sẽ thật sự xấu hổ. Còn chưa kể đến là tệ đối với răng tôi.”

Sunny lắc đầu và đẩy bản thân khỏi thành thuyền.

“Bữa tối sắp xong rồi, nên tôi nên đi đây. Cassie sẽ sớm đến thay cô. Xuống trước khi thức ăn nguội.”

Cậu vẫy tay chào cô và rời khỏi.

Mặt trời đầu tiên trong bảy cái rơi vào Dòng Sông Vĩ Đại, chìm trong nước sâu khó tưởng của nó. Xa đằng sau chúng, bầu trời đã bắt đầu trở nên tăm tối.

Phá Xích tiếp tục đi về phía hoàng hôn ở xa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện