Edit: Lune
Giọng nói của nam tử kia thanh thúy như tiếng ngọc rơi, thong thả báo tên mình:
"Thái tử Ô Nguyệt, Trần Anh Tề."
Trong phủ con tin này ít nhất cũng giam giữ hơn năm mươi người, Vạn Tích Cương ngay cả Liễu Khuyết Đan còn chẳng biết nữa là cái nơi bé tẹo Ô Nguyệt chưa từng nghe đến này.
Vạn Tích Cương chỉ kiếm vào Trần Anh Tề nói: "Tiểu tử giỏi lắm, có gan thì xuống đây đánh một trận với ta, nếu ngươi thắng, bản tướng quân sẽ tha cho cái mạng chó của ngươi!"
Liễu Khuyết Đan vừa rồi còn bình tĩnh không gợn sóng, nghe vậy sắc mặt bỗng thay đổi, đột ngột đứng bật dậy: "Không được!"
"Vạn tướng quân, người ngươi muốn tỷ thí là ta, hà tất phải liên lụy người vô tội!"
Vạn Tích Cương cười khẩy một tiếng: "Khuyết Đan thái tử, ngươi nói ngươi không biết kiếm thuật, mạt tướng nên lĩnh giáo với ngươi kiểu gì? Đã có người ra mặt thay người thì cứ trộm mừng đi!"
Vừa rồi gã bị thiếu niên tên Trần Anh Tề kia dùng một viên đá đánh lệch mũi kiếm, cảm thấy thực lực đối phương thâm sâu khó lường nên lập tức bỏ qua Liễu Khuyết Đan, lưỡi kiếm sắc lạnh vung lên, bay người đánh về phía Trần Anh Tề.
"Ui ui! Vạn tướng quân, ta tay không tấc sắt, ngươi làm vậy chẳng phải cố tình muốn giết ta à!?"
Trần Anh Tề đứng trên tường cố tình gào to, nhưng trên mặt chẳng hề thấy hoảng sợ chút nào. Chỉ thấy thân hình hắn nhẹ như chim nhảy trên nóc nhà, thong thả né tránh sự truy sát của Vạn Tích Cương, mặc dù trong tay không có vũ khí lại chẳng hề rơi xuống thế hạ phong.
Kiếm chiêu của Vạn Tích Cương nặng nề hùng hồn, theo lối đánh thẳng dồn sức, gặp phải loại thân thủ linh hoạt này khó tránh khỏi có cảm giác bực bội như đấm vào bông: "Tiểu tử! Ngươi có gan thì đừng chạy, đánh chính diện với ta một trận!"
Đúng là vô liêm sỉ!
Tất cả mọi người đứng dưới đều thầm mắng trong lòng, ngươi đuổi theo người ta không kịp thì thôi, còn đòi người ta tay không tấc sắt đánh với ngươi, mặt dày đến đâu mới nói được như vậy hả, ít ra cũng phải đưa cho người ta một thanh kiếm chứ!
Nghe vậy, Trần Anh Tề dừng bước, hắn đứng vững trên nóc nhà, chạy lâu như thế mà mặt không đỏ hơi thở không gấp, cười tủm tỉm nói: "Vạn tướng quân, ngươi có sức để tiêu hao, nhưng bản thái tử còn chưa ăn gì đâu. Hay thế này đi, chúng ta phân định thắng thua trong vòng một nén hương, dứt khoát nhanh gọn."
Vạn Tích Cương mặc giáp trụ nặng, không khỏi thở hổn hển. Nghe vậy, gã một tay giật măng khôi giáp trên người ném mạnh xuống nền tuyết, mặc mỗi cái áo mỏng bên trong, lồng ngực màu đồng cổ đẫm mồ hôi: "Đây là ngươi tự nói đấy nhé, trong vòng một nén hương, nếu ngươi không thắng được thì đừng trách bản tướng quân lấy cái đầu trên cổ ngươi!"
Trần Anh Tề búng tay: "Một lời đã định!"
Bên cạnh lập tức có hộ vệ mang lư hương tới đốt hương, tiết trời tuyết lớn, gió lạnh thấu xương thế này, dù có dùng tay che chắn gió tuyết nhưng nén hương vẫn cháy cực kỳ nhanh.
Công Tôn Vô Ưu lo lắng lên tiếng: "Ui, làm sao giờ, trên tay hắn đâu có kiếm, sao mà đánh với Vạn Tích Cương được!"
Liễu Khuyết Đan cũng lo lắng không thôi, bọn họ bị giam trong phủ con tin, bội kiếm sớm đã bị lấy mất, lúc này có muốn giúp cũng bất lực.
Trần Anh Tề nhặt một cành trúc ở góc sân, hắn thử uốn cong nó, thấy độ dẻo dai khá ổn bèn tạm dùng làm vũ khí, đoạn quét về phía trước một cái làm động tác khởi thế kiếm chiêu: "Vạn tướng quân, mời."
Vạn Tích Cương thấy vậy không khỏi cười ha hả: "Ngu xuẩn, dám dùng cành trúc đánh với ta, hôm nay ngươi chết chắc rồi!"
Vạn Tích Cương không cho Trần Anh Tề bất kỳ cơ hội phản ứng nào, lập tức cầm kiếm tấn công, không có giáp trụ vướng víu, tốc độ của gã nhanh hơn hẳn ban nãy.
Trần Anh Tề lần này cũng không né tránh nữa, chỉ thấy hắn lộn một cái như chim ưng nhảy xuống khỏi bờ tường, lao tới so chiêu với đối phương. Trong sân nhất thời cát sỏi bay tứ tung, chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người di chuyển nhanh vô cùng.
Triệu Ngọc Chướng đứng trong bóng tối quan sát, nhìn mà kinh hãi, không nhịn được hạ giọng nói với Thương Quân Niên bên cạnh: "Kiếm thuật của Vạn Tích Cương tuy không phải hàng đầu Tiên Linh nhưng cũng có thể chen chân vào hàng hai, kiếm thuật hùng hậu ít ai có thể đỡ được một kích toàn lực của gã. Tên Trần Anh Tề này từ xó xỉnh nào chui ra vậy, tuổi còn trẻ mà lại có thể đánh ngang tài ngang sức với Vạn Tích Cương."
Thương Quân Niên nhìn chằm chằm vào trận tỷ võ trong sân, không hiểu sao cảm thấy người kia hơi quen quen, nhưng lại không nói rõ được quen ở đâu, giọng điệu lạnh nhạt: "Ngang tài ngang sức? Ngươi không nhìn ra hắn đang đùa với Vạn Tích Cương à, đánh qua trăm chiêu, Vạn Tích Cương chưa làm Trần Anh Tề bị thương mảy may, còn bản thân thì liên tục bị thương, nếu trong tay đối phương không phải cành trúc mà là trường kiếm thì gã đã chết rồi."
Lúc này Triệu Ngọc Chướng mới nhìn ra huyền diệu, nhưng vẫn có chút do dự: "Có khi nào Vạn Tích Cương đang cố tình dụ lấy kiếm chiêu của hắn không?"
Thương Quân Niên chậm rãi lắc đầu: "Ngươi nhìn kỹ chiêu thức của Trần Anh Tề xem, không thấy quen mắt à?"
Triệu Ngọc Chướng tập trung nhìn một hồi mới sực vỡ lẽ, không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Chiêu thức của hắn giống hệt Vạn Tích Cương!"
Hóa ra lúc nãy Trần Anh Tề né tránh trên nóc nhà một phen là để moi kiếm chiêu của Vạn Tích Cương ra, lúc đánh nhau hắn thay đổi chiêu thức của đối phương một chút rồi trả lại toàn bộ. Cách này vừa có thể tránh được việc Vạn Tích Cương học trộm của mình, lại có thể quang minh chính đại thắng tỷ thí, hay cho câu lấy đạo của người trả lại cho người!
Vạn Tích Cương không phải muốn học trộm tuyệt học kiếm chiêu của người khác à? Cứ việc học, toàn là chiêu thức của Vạn gia nhà ngươi cả thôi.
Triệu Ngọc Chướng lại khen: "Đúng là một người thông minh!"
Lúc này nén hương trong lư đã gần cháy hết, chỉ thấy cổ tay Trần Anh Tề run nhẹ như linh xà, cành trúc kia đánh thẳng về phía mặt Vạn Tích Cương, người kia lập tức cúi người tránh đi, ai ngờ Trần Anh Tề lại nhắm chuẩn thời cơ bay người lên cao, tay như móng ưng đánh thẳng xuống, chộp chuẩn cổ họng của Vạn Tích Cương.
"Rầm ——!"
Vạn Tích Cương không chịu nổi một đòn nặng như ngàn cân này, thân hình to lớn đập mạnh xuống nền tuyết, suýt nữa phun ra máu. Gã kinh hãi nhìn chằm chằm vào nam tử phía trên, sắc mặt xám ngoét khó coi.
Gã thua rồi!? Thế mà gã lại thua!?
Xung quanh im lặng như tờ, không ai ngờ được từ khi nào mà trong phủ con tin lại xuất hiện một nhân vật lợi hại tới vậy.
Trần Anh Tề bóp chặt cổ họng Vạn Tích Cương trong tư thế lộn ngược, mỉm cười: "Vạn tướng quân, ngài thua rồi."
Nói xong, hắn dùng chưởng vỗ nhẹ vào ngực Vạn Tích Cương, mượn lực thu thế, xoay người một cái nhẹ nhàng lui ra xa cách đó mấy mét, dáng người đẹp mắt như một con thanh điểu linh động.
Hộ vệ bên cạnh thấy vậy liền xúm lại, đỡ Vạn Tích Cương dậy, lao nhao hỏi:
"Tướng quân, ngài không sao chứ?"
"Có cần mời thái y không."
Vạn Tích Cương trầm giọng quát to: "Câm miệng hết cho ta!"
Gã đẩy mạnh những người đỡ mình ra, ánh mắt hung ác nhìn về phía Trần Anh Tề, vừa tức giận vừa bội phục: "Tiểu tử ngươi giỏi lắm, không ngờ Ô Nguyệt nhỏ bé lại sinh ra được một nhân vật như ngươi, bản tướng quân nhớ kỹ ngươi rồi!"
"Hôm nay là Vạn Tích Cương ta học nghệ không tinh, ngày khác chính sứ Long Tuyền Ti đến, hy vọng ngươi vẫn còn phách lối như hôm nay! Đi!"
Vạn Tích Cương bị mất mặt nên đương nhiên không muốn ở lại đây nữa. Nói xong, gã dẫn đội ngũ xoay người lên ngựa, tiếng vó ngựa nhanh chóng xa dần, để lại những vết bùn lầy lội trên đường tuyết.
Đợi người của Long Tuyền Ti đi rồi, mọi người lúc này mới như được đại xá, bọn họ nhao nhao nhìn về phía nam tử trong sân, đủ loại ánh mắt đan xen thành lưới bao vây đối phương kín không kẽ hở, mà trong đó nhiều nhất chính là hồ nghi.
Không vì gì khác, thực sự là nam tử này quá lạ mặt, hình như chưa từng thấy trong phủ.
Cuối cùng vẫn là Liễu Khuyết Đan dẫn đầu đi ra, thi lễ với Trần Anh Tề: "Đa tạ huynh đài ra tay tương trợ, ân tình hôm nay suốt đời khó quên."
Công Tôn Vô Ưu hệt như con chim sẻ lăng xăng chạy tới, hỏi: "Ngươi tên là Trần Anh Tề hả? Là người Ô Nguyệt à? Sao trước giờ ta chưa từng gặp ngươi nhỉ, nhưng mà kiếm thuật của ngươi lợi hại thật đó, thắng được cả Vạn Tích Cương!"
Trần Anh Tề chỉ phủi phủi bụi trên tay, cười nói: "Ta không phải con tin từ Ô Nguyệt quốc gì cả, ta được phái đến canh gác cổng phủ con tin thôi, thấy Vạn Tích Cương bắt nạt người khác ngứa mắt nên mới vào đùa gã một chút, các ngươi không cần phải để ý."
Dù những con tin này bị giam trong bốn bức tường, không được ra ngoài, nhưng họ cũng từng gặp hết thị vệ tuần tra bên ngoài, quả thuật Trần Anh Tế rất lạ mặt.
Công Tôn Vô Ưu gãi đầu: "Võ công ngươi giỏi như thế mà chỉ được phái tới canh cổng thôi à? Nhưng ta chưa từng thấy ngươi trong đội thị vệ nhỉ."
Trần Anh Tề giải thích: "Hôm nay là ngày trực đầu tiên của ta nên đương nhiên các ngươi chưa từng gặp ta rồi, võ công ta cũng chỉ xoàng xoàng thôi. Các ngươi toàn là hoàng tử, chắc chắn võ công giỏi hơn ta nhiều, trong đây chắc có nhiều cao thủ lắm."
Lời này vừa dứt, ánh mắt của không ít người trong sân vô thức hướng về góc tối trên hành lang, chỉ thấy có một nam tử khoác ngoại bào mỏng màu đen đứng đó. Khuôn mặt của y vô cùng tuyệt mỹ, mắt hồ ly u ám lạnh nhạt, khí chất quanh thân không tầm thường, nhưng trông có vẻ đang bị bệnh nên sắc mặt tái nhợt kiểu thiếu máu, lộ ra vẻ yếu ớt bệnh tật.
Công Tôn Vô Ưu lẩm bẩm nói thầm: "Trong chúng ta đúng là có cao thủ..."
Đáng tiếc là đã bị đâm thủng xương bả vai, vết thương chưa lành, ngay cả việc có thể cầm kiếm hay không cũng là vấn đề.
Thương Quân Niên thấy mọi người đều nhìn mình, mặt không biểu cảm thu dời mắt, xoay người về phòng, thoạt nhìn có vẻ khép kín với mọi người, cực kỳ cô độc.
Trần Anh Tề cố ý hỏi: "Y làm sao vậy? Trông có vẻ không vui."
Công Tôn Vô Ưu giải thích: "Quân Niên huynh ấy không thích nói chuyện lắm."
Khuôn mặt mới Trần Anh Tề đã mang đến một chút sức sống cho phủ con tin vốn luôn tĩnh lặng này. Theo như lời hắn nói thì hộ vệ phụ trách việc ăn uống là anh em kết nghĩa với hắn, tuy không thể cam đoan sau này sẽ cho bọn họ ăn ngon nhưng chắc chắn sẽ có đồ ăn nóng hổi.
Trời đông giá rét, ăn màn thầu nguội cứng liên tục mấy tháng trời, ai cũng không chịu nổi. Hôm nay lại có cả một giỏ bánh bao đường ba góc nóng hổi, ngoài ra còn có cháo gạo đỏ đặc dẻo mềm nhuyễn, mọi người đều tranh nhau lấy, sợ đến muộn sẽ hết mất.
Chỉ có mình Thương Quân Niên ở trong phòng sưởi ấm, trước mặt y là một chậu than, bên trong toàn củi ẩm, tuy đã cháy nhưng rất nhiều khói.
Triệu Ngọc Chướng bưng khay đi vào, thấy vậy liền ngồi xuống đối diện, đưa một cái bánh bao đường ba góc cho y, nói: "Ăn chút đi, hôm nay hiếm khi có, bánh bao nóng hổi lại có nhân đường, nguội rồi không ngon nữa đâu, thời gian qua phải ăn màn thầu nguội đúng là ấm ức cho ngươi quá rồi."
Thương Quân Niên không nhận, vẫn xòe tay sưởi ấm. Tay y khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay còn có những vết chai dày do luyện kiếm để lại. Trước ánh lửa nhảy múa, khuôn mặt nghiêng của y được nhuộm thành màu cam ấp áp, nhưng trong đáy mắt lại là một mảng mực đen đặc không tan. Y hỏi ngược lại với giọng không lộ cảm xúc:
"Năm xưa khi ta dẫn quân đánh trận, thời điểm khốn khổ nhất hậu phương cạn kiệt lương thực, ngay cả đất Quan Âm lẫn vỏ cây cũng từng ăn qua, màn thầu nguội có gì mà không tốt?"
Giọng điệu của y mang chút mỉa mai, hoặc có lẽ chỉ là thuận miệng nói thôi.
Chẳng biết nghĩ tới cái gì mà Triệu Ngọc Chướng bỗng thở dài oán hận: "Thường nói hoàng gia vô tình, nhưng ta không ngờ bọn họ lại có thể vô tình đến mức này, vì lấy lòng Tiên Linh Đế Quân mà ngay cả ngươi cũng đưa tới được!"
Thương Quân Niên cụp mắt, lông mi rủ xuống thành một mảng bóng mờ: "Ngươi là thái tử còn bị đưa tới thì ta là cái thá gì."
Triệu Ngọc Chướng cười tự giễu: "Ta là thái tử thì sao, hoàng tử Vu Vân đông như thế, ta căn bản đâu có đáng giá."
Ngay khi họ đang nói chuyện thì chợt nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa, thì ra là Trần Anh Tề. Hắn cầm một cái gói vải trong tay, không biết là cái gì, đi tới tò mò hỏi: "Ủa, sao hai người các ngươi không đi ăn đi mà lại trốn ở đây sưởi ấm?"
Ấn tượng của Triệu Ngọc Chướng với hắn khá tốt nên giọng điệu tương đối ôn hòa: "À, chúng ta hơi lạnh nên ở trong này thôi. Không phải ngươi tới canh gác phủ con tin à? Sao không thấy ngươi mặc giáp trụ giống những người canh gác ngoài kia?"
Trần Anh Tề ngồi xổm xuống, nói: "Ta mới đến ngày đầu tiên mà, phải làm quen đã rồi tính sau. Hơn nữa thống lĩnh thị vệ Trần Trung là đại ca ta nên không ai dám nói gì ta đâu."
Triệu Ngọc Chướng nghĩ thầm bảo sao người này lại tùy tính buông tuồng như thế: "Hôm nay ngươi đắc tội với Long Tuyền Ti, lỡ sau này bọn hắn tìm tới cửa, sợ là đại ca ngươi cũng không bảo vệ được ngươi đâu."
Trần Anh Tề khoát tay: "Chuyện sau này thì để sau này lo đi, à, ta có con gà nướng này, các ngươi ăn không?"
Nói xong, hắn mở gói vải ra, bên trong là một con gà ăn mày được gói trong lá sen thơm nức mũi. Triệu Ngọc Chướng lâu lắm không thấy thịt, sắp quên luôn con gà trông như thế nào rồi.
Triệu Ngọc Chướng ngẩn ra một lúc, gian nan dời mắt khỏi con gà nướng: "Không cần đâu, ngươi ăn đi."
Thương Quân Niên cũng hờ hững đáp: "Không cần."
Trần Anh Tề nói: "Lúc đến ta đã ăn rồi, đúng lúc có đống lửa, các ngươi nướng lại mà ăn thì ngon lắm, nhớ đừng để người khác phát hiện, không thì không đủ chia đâu."
Nói xong, hắn xé một cái đùi gà nhét vào tay Triệu Ngọc Chướng, rồi lại xé một cái đùi gà khác cho Thương Quân Niên, nhưng không ngờ người kia lại không cầm mà chỉ lạnh lùng ngước mắt liếc hắn. Đôi môi mỏng khẽ mở, nhả ra mấy lời khó nghe cùng cực, chẳng hợp với khuôn mặt xinh đẹp kia chút nào:
"Ta nói không cần, ngươi không hiểu tiếng người à?"
Từ sau khi xương bả vai bị đâm thủng, tính tình Thương Quân Niên thay đổi khác hẳn, ngay cả chút hòa nhã giả tạo cũng chẳng còn. Trong mắt y, Trần Anh Tề này vô duyên vô cớ xuất hiện, lại vô duyên vô cớ tỏ ra tốt với họ, thân phận đáng ngờ, võ công đáng ngờ, từ trên xuống dưới đều viết đầy hai chữ "nguy hiểm". Trước khi làm rõ mọi chuyện tuyệt đối không thể giao thiệp sâu.
"Cạch ——"
Nói xong, Thương Quân Niên đứng dậy, đá văng cái ghế mình vừa ngồi rồi bỏ đi, chỉ còn lại hai người ngồi bên chậu than nhìn nhau.
Triệu Ngọc Chướng cảm thấy hơi áy náy, dù sao Trần Anh Tề cũng có ý tốt. Hắn lúng túng nhận lấy cái đùi gà, nói: "Tính y vốn vậy ấy, quen là được, ngươi đừng để ý, y không ăn thì ta ăn."
Trần Anh Tề cũng cười cười: "Vị quốc tướng đại nhân này có cá tính ra phết."
Giọng điệu nói chuyện nghe kỹ sẽ thấy khá ý nhị sâu xa, còn cực kỳ quen thuộc, nhưng tiếc là Thương Quân Niên đã đi xa rồi.
Trần Anh Tề nói xong thì lấy một cái khăn tay ra lau tay: "Cũng muộn rồi, ta phải đi đây, sau này trong ca trực của ta, các ngươi có việc gì cần giúp thì cứ nói."
Triệu Ngọc Chướng càng thêm áy náy, đứng dậy thi lễ, chỉ là trong tay cầm đùi gà nên thoạt nhìn hơi buồn cười: "Vậy đa tạ ngươi trước."
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà."
Trần Anh Tề ra khỏi phòng, đi về phía ngoài phủ, nào ngờ mới đi được mấy bước thì bỗng cảm nhận được có người ở sau lưng mình, hắn quay đầu lại thì thấy là Liễu Khuyết Đan.
Trần Anh Tề nghi hoặc nhướng mày: "Khuyết Đan thái tử có việc gì không?"
Liễu Khuyết Đan nhìn Trần Anh Tề, tâm trạng không khỏi phức tạp. Y chần chừ mở miệng: "Chuyện hôm nay, đa ta ngươi đã ra tay tương trợ."
Trần Anh Tề cười cười, ánh mắt sáng tỏ, dáng vẻ khác hẳn với vẻ u ám của mọi người trong phủ: "Khuyết Đan thái tử đã nói lời cảm tạ rồi, không cần nói lại lần nữa. Vả lại ta phụ trách trông coi phủ con tin, Vạn Tích Cương đến gây sự ta đâu thể ngồi yên mà nhìn được, chẳng qua là việc trong phận sự thôi."
Liễu Khuyết Đan khẽ nhếch môi: "Chỉ sợ người khác chưa chắc đã nghĩ như ngươi, thị vệ canh giữ ngoài phủ nhiều như thế, duy chỉ có mình ngươi chịu ra tay tương trợ thôi."
Trần Anh Tề giả vờ không nghe thấy sự mỉa mai trong lời nói của y: "Ta cứ cách năm ngày đến trực một lần, Khuyết Đan thái tử nếu có cần giúp đỡ gì thì cứ việc mở lời."
Liễu Khuyết Đan gật đầu: "Ngươi đừng gọi ta là thái tử, cứ gọi tên ta là được rồi, đã lưu lạc tới mức này rồi, lẽ nào còn phân chia cao thấp sang hèn."
Trần Anh Tề chỉ nói: "Lễ không thể bỏ."
Thấy trời đã sẩm tối, cuối cùng hắn cũng xoay người rời khỏi phủ chất tử, thị vệ ở cửa thấy hắn nghênh ngang rời đi đều làm như không thấy, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, như thể hắn là một nhân vật lớn nào đó không thể động đến vậy.
Ra khỏi phủ con tin, rẽ vào một con phố, chỉ thấy có một chiếc xe ngựa với hai con ngựa kéo đang lẳng lặng đỗ ở đó, trước rủ ngọc châu, bên cạnh còn có nô bộc theo hầu, nhìn qua đã thấy cao quý không gì tả nổi. Thế nhưng người tự xưng là thị vệ gác phủ con tin Trần Anh Tề lại vén rèm bước vào.
Bên trong đã đốt sẵn nến trong chao, ánh nến dịu nhẹ ấm áp.
Trần Anh Tề nằm xuống giường mềm bên trong, thoải mái thở ra một hơi, không biết nhớ ra cái gì mà đưa tay sờ soạng ở mép mặt một lúc rồi bóc ra một lớp mặt nạ mỏng như cánh ve xuống.
Xe ngựa khẽ di chuyển, được người điều khiển đi về phía trước. Giọng nói già nua của Hạc công công từ bên ngoài rèm truyền vào: "Điện hạ, hôm nay ngài mạo hiểm quá rồi."
Thì ra Trần Anh Tề là Lục Diên dịch dung ngụy trang.
Chẳng là hôm nay hắn bỗng nổi hứng muốn đến phủ con tin nhìn Thương Quân Niên, nào ngờ đúng lúc gặp Vạn Tích Cương đến gây sự nên tiện tay giúp một phen.
"Không sao, bản vương nắm chắc mà, hơn nữa còn có ngươi âm thầm bảo hộ nên sẽ không xảy ra ra chuyện gì đâu."
Lục Diên biếng nhác nằm dài trên giường mềm, không biết nhớ tới cái gì mà lại đột nhiên mở mắt:
"Đúng rồi, đợi lát nữa về phủ, làm phiền công công ghé qua phủ con tin một chuyến."
Hạc công công đánh xe ngựa về phía trước trong sắc trời nhá nhem, vó ngựa giẫm trên tuyết phát ra những tiếng lạo xạo giòn tan. Lão vung roi ngựa lên: "Điện hạ có gì phân phó?"
Giọng Lục Diên đầy ý nhị: "Đương nhiên là đi đón mỹ nhân của bản vương về đây rồi."
Trước đó ở trong phủ, Thương Quân Niên tuy có hơi bất tuân nhưng cũng coi như ngoan ngoãn vâng lời, ai ngờ ở phủ con tin lại như con nhím, gặp ai cũng chọc. Vừa rồi Lục Diên vô duyên vô cớ bị y lạnh lùng làm ngơ nên đương nhiên cũng phải nghĩ cách lấy lại thể diện chứ.
Giọng nói của nam tử kia thanh thúy như tiếng ngọc rơi, thong thả báo tên mình:
"Thái tử Ô Nguyệt, Trần Anh Tề."
Trong phủ con tin này ít nhất cũng giam giữ hơn năm mươi người, Vạn Tích Cương ngay cả Liễu Khuyết Đan còn chẳng biết nữa là cái nơi bé tẹo Ô Nguyệt chưa từng nghe đến này.
Vạn Tích Cương chỉ kiếm vào Trần Anh Tề nói: "Tiểu tử giỏi lắm, có gan thì xuống đây đánh một trận với ta, nếu ngươi thắng, bản tướng quân sẽ tha cho cái mạng chó của ngươi!"
Liễu Khuyết Đan vừa rồi còn bình tĩnh không gợn sóng, nghe vậy sắc mặt bỗng thay đổi, đột ngột đứng bật dậy: "Không được!"
"Vạn tướng quân, người ngươi muốn tỷ thí là ta, hà tất phải liên lụy người vô tội!"
Vạn Tích Cương cười khẩy một tiếng: "Khuyết Đan thái tử, ngươi nói ngươi không biết kiếm thuật, mạt tướng nên lĩnh giáo với ngươi kiểu gì? Đã có người ra mặt thay người thì cứ trộm mừng đi!"
Vừa rồi gã bị thiếu niên tên Trần Anh Tề kia dùng một viên đá đánh lệch mũi kiếm, cảm thấy thực lực đối phương thâm sâu khó lường nên lập tức bỏ qua Liễu Khuyết Đan, lưỡi kiếm sắc lạnh vung lên, bay người đánh về phía Trần Anh Tề.
"Ui ui! Vạn tướng quân, ta tay không tấc sắt, ngươi làm vậy chẳng phải cố tình muốn giết ta à!?"
Trần Anh Tề đứng trên tường cố tình gào to, nhưng trên mặt chẳng hề thấy hoảng sợ chút nào. Chỉ thấy thân hình hắn nhẹ như chim nhảy trên nóc nhà, thong thả né tránh sự truy sát của Vạn Tích Cương, mặc dù trong tay không có vũ khí lại chẳng hề rơi xuống thế hạ phong.
Kiếm chiêu của Vạn Tích Cương nặng nề hùng hồn, theo lối đánh thẳng dồn sức, gặp phải loại thân thủ linh hoạt này khó tránh khỏi có cảm giác bực bội như đấm vào bông: "Tiểu tử! Ngươi có gan thì đừng chạy, đánh chính diện với ta một trận!"
Đúng là vô liêm sỉ!
Tất cả mọi người đứng dưới đều thầm mắng trong lòng, ngươi đuổi theo người ta không kịp thì thôi, còn đòi người ta tay không tấc sắt đánh với ngươi, mặt dày đến đâu mới nói được như vậy hả, ít ra cũng phải đưa cho người ta một thanh kiếm chứ!
Nghe vậy, Trần Anh Tề dừng bước, hắn đứng vững trên nóc nhà, chạy lâu như thế mà mặt không đỏ hơi thở không gấp, cười tủm tỉm nói: "Vạn tướng quân, ngươi có sức để tiêu hao, nhưng bản thái tử còn chưa ăn gì đâu. Hay thế này đi, chúng ta phân định thắng thua trong vòng một nén hương, dứt khoát nhanh gọn."
Vạn Tích Cương mặc giáp trụ nặng, không khỏi thở hổn hển. Nghe vậy, gã một tay giật măng khôi giáp trên người ném mạnh xuống nền tuyết, mặc mỗi cái áo mỏng bên trong, lồng ngực màu đồng cổ đẫm mồ hôi: "Đây là ngươi tự nói đấy nhé, trong vòng một nén hương, nếu ngươi không thắng được thì đừng trách bản tướng quân lấy cái đầu trên cổ ngươi!"
Trần Anh Tề búng tay: "Một lời đã định!"
Bên cạnh lập tức có hộ vệ mang lư hương tới đốt hương, tiết trời tuyết lớn, gió lạnh thấu xương thế này, dù có dùng tay che chắn gió tuyết nhưng nén hương vẫn cháy cực kỳ nhanh.
Công Tôn Vô Ưu lo lắng lên tiếng: "Ui, làm sao giờ, trên tay hắn đâu có kiếm, sao mà đánh với Vạn Tích Cương được!"
Liễu Khuyết Đan cũng lo lắng không thôi, bọn họ bị giam trong phủ con tin, bội kiếm sớm đã bị lấy mất, lúc này có muốn giúp cũng bất lực.
Trần Anh Tề nhặt một cành trúc ở góc sân, hắn thử uốn cong nó, thấy độ dẻo dai khá ổn bèn tạm dùng làm vũ khí, đoạn quét về phía trước một cái làm động tác khởi thế kiếm chiêu: "Vạn tướng quân, mời."
Vạn Tích Cương thấy vậy không khỏi cười ha hả: "Ngu xuẩn, dám dùng cành trúc đánh với ta, hôm nay ngươi chết chắc rồi!"
Vạn Tích Cương không cho Trần Anh Tề bất kỳ cơ hội phản ứng nào, lập tức cầm kiếm tấn công, không có giáp trụ vướng víu, tốc độ của gã nhanh hơn hẳn ban nãy.
Trần Anh Tề lần này cũng không né tránh nữa, chỉ thấy hắn lộn một cái như chim ưng nhảy xuống khỏi bờ tường, lao tới so chiêu với đối phương. Trong sân nhất thời cát sỏi bay tứ tung, chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người di chuyển nhanh vô cùng.
Triệu Ngọc Chướng đứng trong bóng tối quan sát, nhìn mà kinh hãi, không nhịn được hạ giọng nói với Thương Quân Niên bên cạnh: "Kiếm thuật của Vạn Tích Cương tuy không phải hàng đầu Tiên Linh nhưng cũng có thể chen chân vào hàng hai, kiếm thuật hùng hậu ít ai có thể đỡ được một kích toàn lực của gã. Tên Trần Anh Tề này từ xó xỉnh nào chui ra vậy, tuổi còn trẻ mà lại có thể đánh ngang tài ngang sức với Vạn Tích Cương."
Thương Quân Niên nhìn chằm chằm vào trận tỷ võ trong sân, không hiểu sao cảm thấy người kia hơi quen quen, nhưng lại không nói rõ được quen ở đâu, giọng điệu lạnh nhạt: "Ngang tài ngang sức? Ngươi không nhìn ra hắn đang đùa với Vạn Tích Cương à, đánh qua trăm chiêu, Vạn Tích Cương chưa làm Trần Anh Tề bị thương mảy may, còn bản thân thì liên tục bị thương, nếu trong tay đối phương không phải cành trúc mà là trường kiếm thì gã đã chết rồi."
Lúc này Triệu Ngọc Chướng mới nhìn ra huyền diệu, nhưng vẫn có chút do dự: "Có khi nào Vạn Tích Cương đang cố tình dụ lấy kiếm chiêu của hắn không?"
Thương Quân Niên chậm rãi lắc đầu: "Ngươi nhìn kỹ chiêu thức của Trần Anh Tề xem, không thấy quen mắt à?"
Triệu Ngọc Chướng tập trung nhìn một hồi mới sực vỡ lẽ, không khỏi kinh ngạc thốt lên: "Chiêu thức của hắn giống hệt Vạn Tích Cương!"
Hóa ra lúc nãy Trần Anh Tề né tránh trên nóc nhà một phen là để moi kiếm chiêu của Vạn Tích Cương ra, lúc đánh nhau hắn thay đổi chiêu thức của đối phương một chút rồi trả lại toàn bộ. Cách này vừa có thể tránh được việc Vạn Tích Cương học trộm của mình, lại có thể quang minh chính đại thắng tỷ thí, hay cho câu lấy đạo của người trả lại cho người!
Vạn Tích Cương không phải muốn học trộm tuyệt học kiếm chiêu của người khác à? Cứ việc học, toàn là chiêu thức của Vạn gia nhà ngươi cả thôi.
Triệu Ngọc Chướng lại khen: "Đúng là một người thông minh!"
Lúc này nén hương trong lư đã gần cháy hết, chỉ thấy cổ tay Trần Anh Tề run nhẹ như linh xà, cành trúc kia đánh thẳng về phía mặt Vạn Tích Cương, người kia lập tức cúi người tránh đi, ai ngờ Trần Anh Tề lại nhắm chuẩn thời cơ bay người lên cao, tay như móng ưng đánh thẳng xuống, chộp chuẩn cổ họng của Vạn Tích Cương.
"Rầm ——!"
Vạn Tích Cương không chịu nổi một đòn nặng như ngàn cân này, thân hình to lớn đập mạnh xuống nền tuyết, suýt nữa phun ra máu. Gã kinh hãi nhìn chằm chằm vào nam tử phía trên, sắc mặt xám ngoét khó coi.
Gã thua rồi!? Thế mà gã lại thua!?
Xung quanh im lặng như tờ, không ai ngờ được từ khi nào mà trong phủ con tin lại xuất hiện một nhân vật lợi hại tới vậy.
Trần Anh Tề bóp chặt cổ họng Vạn Tích Cương trong tư thế lộn ngược, mỉm cười: "Vạn tướng quân, ngài thua rồi."
Nói xong, hắn dùng chưởng vỗ nhẹ vào ngực Vạn Tích Cương, mượn lực thu thế, xoay người một cái nhẹ nhàng lui ra xa cách đó mấy mét, dáng người đẹp mắt như một con thanh điểu linh động.
Hộ vệ bên cạnh thấy vậy liền xúm lại, đỡ Vạn Tích Cương dậy, lao nhao hỏi:
"Tướng quân, ngài không sao chứ?"
"Có cần mời thái y không."
Vạn Tích Cương trầm giọng quát to: "Câm miệng hết cho ta!"
Gã đẩy mạnh những người đỡ mình ra, ánh mắt hung ác nhìn về phía Trần Anh Tề, vừa tức giận vừa bội phục: "Tiểu tử ngươi giỏi lắm, không ngờ Ô Nguyệt nhỏ bé lại sinh ra được một nhân vật như ngươi, bản tướng quân nhớ kỹ ngươi rồi!"
"Hôm nay là Vạn Tích Cương ta học nghệ không tinh, ngày khác chính sứ Long Tuyền Ti đến, hy vọng ngươi vẫn còn phách lối như hôm nay! Đi!"
Vạn Tích Cương bị mất mặt nên đương nhiên không muốn ở lại đây nữa. Nói xong, gã dẫn đội ngũ xoay người lên ngựa, tiếng vó ngựa nhanh chóng xa dần, để lại những vết bùn lầy lội trên đường tuyết.
Đợi người của Long Tuyền Ti đi rồi, mọi người lúc này mới như được đại xá, bọn họ nhao nhao nhìn về phía nam tử trong sân, đủ loại ánh mắt đan xen thành lưới bao vây đối phương kín không kẽ hở, mà trong đó nhiều nhất chính là hồ nghi.
Không vì gì khác, thực sự là nam tử này quá lạ mặt, hình như chưa từng thấy trong phủ.
Cuối cùng vẫn là Liễu Khuyết Đan dẫn đầu đi ra, thi lễ với Trần Anh Tề: "Đa tạ huynh đài ra tay tương trợ, ân tình hôm nay suốt đời khó quên."
Công Tôn Vô Ưu hệt như con chim sẻ lăng xăng chạy tới, hỏi: "Ngươi tên là Trần Anh Tề hả? Là người Ô Nguyệt à? Sao trước giờ ta chưa từng gặp ngươi nhỉ, nhưng mà kiếm thuật của ngươi lợi hại thật đó, thắng được cả Vạn Tích Cương!"
Trần Anh Tề chỉ phủi phủi bụi trên tay, cười nói: "Ta không phải con tin từ Ô Nguyệt quốc gì cả, ta được phái đến canh gác cổng phủ con tin thôi, thấy Vạn Tích Cương bắt nạt người khác ngứa mắt nên mới vào đùa gã một chút, các ngươi không cần phải để ý."
Dù những con tin này bị giam trong bốn bức tường, không được ra ngoài, nhưng họ cũng từng gặp hết thị vệ tuần tra bên ngoài, quả thuật Trần Anh Tế rất lạ mặt.
Công Tôn Vô Ưu gãi đầu: "Võ công ngươi giỏi như thế mà chỉ được phái tới canh cổng thôi à? Nhưng ta chưa từng thấy ngươi trong đội thị vệ nhỉ."
Trần Anh Tề giải thích: "Hôm nay là ngày trực đầu tiên của ta nên đương nhiên các ngươi chưa từng gặp ta rồi, võ công ta cũng chỉ xoàng xoàng thôi. Các ngươi toàn là hoàng tử, chắc chắn võ công giỏi hơn ta nhiều, trong đây chắc có nhiều cao thủ lắm."
Lời này vừa dứt, ánh mắt của không ít người trong sân vô thức hướng về góc tối trên hành lang, chỉ thấy có một nam tử khoác ngoại bào mỏng màu đen đứng đó. Khuôn mặt của y vô cùng tuyệt mỹ, mắt hồ ly u ám lạnh nhạt, khí chất quanh thân không tầm thường, nhưng trông có vẻ đang bị bệnh nên sắc mặt tái nhợt kiểu thiếu máu, lộ ra vẻ yếu ớt bệnh tật.
Công Tôn Vô Ưu lẩm bẩm nói thầm: "Trong chúng ta đúng là có cao thủ..."
Đáng tiếc là đã bị đâm thủng xương bả vai, vết thương chưa lành, ngay cả việc có thể cầm kiếm hay không cũng là vấn đề.
Thương Quân Niên thấy mọi người đều nhìn mình, mặt không biểu cảm thu dời mắt, xoay người về phòng, thoạt nhìn có vẻ khép kín với mọi người, cực kỳ cô độc.
Trần Anh Tề cố ý hỏi: "Y làm sao vậy? Trông có vẻ không vui."
Công Tôn Vô Ưu giải thích: "Quân Niên huynh ấy không thích nói chuyện lắm."
Khuôn mặt mới Trần Anh Tề đã mang đến một chút sức sống cho phủ con tin vốn luôn tĩnh lặng này. Theo như lời hắn nói thì hộ vệ phụ trách việc ăn uống là anh em kết nghĩa với hắn, tuy không thể cam đoan sau này sẽ cho bọn họ ăn ngon nhưng chắc chắn sẽ có đồ ăn nóng hổi.
Trời đông giá rét, ăn màn thầu nguội cứng liên tục mấy tháng trời, ai cũng không chịu nổi. Hôm nay lại có cả một giỏ bánh bao đường ba góc nóng hổi, ngoài ra còn có cháo gạo đỏ đặc dẻo mềm nhuyễn, mọi người đều tranh nhau lấy, sợ đến muộn sẽ hết mất.
Chỉ có mình Thương Quân Niên ở trong phòng sưởi ấm, trước mặt y là một chậu than, bên trong toàn củi ẩm, tuy đã cháy nhưng rất nhiều khói.
Triệu Ngọc Chướng bưng khay đi vào, thấy vậy liền ngồi xuống đối diện, đưa một cái bánh bao đường ba góc cho y, nói: "Ăn chút đi, hôm nay hiếm khi có, bánh bao nóng hổi lại có nhân đường, nguội rồi không ngon nữa đâu, thời gian qua phải ăn màn thầu nguội đúng là ấm ức cho ngươi quá rồi."
Thương Quân Niên không nhận, vẫn xòe tay sưởi ấm. Tay y khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay còn có những vết chai dày do luyện kiếm để lại. Trước ánh lửa nhảy múa, khuôn mặt nghiêng của y được nhuộm thành màu cam ấp áp, nhưng trong đáy mắt lại là một mảng mực đen đặc không tan. Y hỏi ngược lại với giọng không lộ cảm xúc:
"Năm xưa khi ta dẫn quân đánh trận, thời điểm khốn khổ nhất hậu phương cạn kiệt lương thực, ngay cả đất Quan Âm lẫn vỏ cây cũng từng ăn qua, màn thầu nguội có gì mà không tốt?"
Giọng điệu của y mang chút mỉa mai, hoặc có lẽ chỉ là thuận miệng nói thôi.
Chẳng biết nghĩ tới cái gì mà Triệu Ngọc Chướng bỗng thở dài oán hận: "Thường nói hoàng gia vô tình, nhưng ta không ngờ bọn họ lại có thể vô tình đến mức này, vì lấy lòng Tiên Linh Đế Quân mà ngay cả ngươi cũng đưa tới được!"
Thương Quân Niên cụp mắt, lông mi rủ xuống thành một mảng bóng mờ: "Ngươi là thái tử còn bị đưa tới thì ta là cái thá gì."
Triệu Ngọc Chướng cười tự giễu: "Ta là thái tử thì sao, hoàng tử Vu Vân đông như thế, ta căn bản đâu có đáng giá."
Ngay khi họ đang nói chuyện thì chợt nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa, thì ra là Trần Anh Tề. Hắn cầm một cái gói vải trong tay, không biết là cái gì, đi tới tò mò hỏi: "Ủa, sao hai người các ngươi không đi ăn đi mà lại trốn ở đây sưởi ấm?"
Ấn tượng của Triệu Ngọc Chướng với hắn khá tốt nên giọng điệu tương đối ôn hòa: "À, chúng ta hơi lạnh nên ở trong này thôi. Không phải ngươi tới canh gác phủ con tin à? Sao không thấy ngươi mặc giáp trụ giống những người canh gác ngoài kia?"
Trần Anh Tề ngồi xổm xuống, nói: "Ta mới đến ngày đầu tiên mà, phải làm quen đã rồi tính sau. Hơn nữa thống lĩnh thị vệ Trần Trung là đại ca ta nên không ai dám nói gì ta đâu."
Triệu Ngọc Chướng nghĩ thầm bảo sao người này lại tùy tính buông tuồng như thế: "Hôm nay ngươi đắc tội với Long Tuyền Ti, lỡ sau này bọn hắn tìm tới cửa, sợ là đại ca ngươi cũng không bảo vệ được ngươi đâu."
Trần Anh Tề khoát tay: "Chuyện sau này thì để sau này lo đi, à, ta có con gà nướng này, các ngươi ăn không?"
Nói xong, hắn mở gói vải ra, bên trong là một con gà ăn mày được gói trong lá sen thơm nức mũi. Triệu Ngọc Chướng lâu lắm không thấy thịt, sắp quên luôn con gà trông như thế nào rồi.
Triệu Ngọc Chướng ngẩn ra một lúc, gian nan dời mắt khỏi con gà nướng: "Không cần đâu, ngươi ăn đi."
Thương Quân Niên cũng hờ hững đáp: "Không cần."
Trần Anh Tề nói: "Lúc đến ta đã ăn rồi, đúng lúc có đống lửa, các ngươi nướng lại mà ăn thì ngon lắm, nhớ đừng để người khác phát hiện, không thì không đủ chia đâu."
Nói xong, hắn xé một cái đùi gà nhét vào tay Triệu Ngọc Chướng, rồi lại xé một cái đùi gà khác cho Thương Quân Niên, nhưng không ngờ người kia lại không cầm mà chỉ lạnh lùng ngước mắt liếc hắn. Đôi môi mỏng khẽ mở, nhả ra mấy lời khó nghe cùng cực, chẳng hợp với khuôn mặt xinh đẹp kia chút nào:
"Ta nói không cần, ngươi không hiểu tiếng người à?"
Từ sau khi xương bả vai bị đâm thủng, tính tình Thương Quân Niên thay đổi khác hẳn, ngay cả chút hòa nhã giả tạo cũng chẳng còn. Trong mắt y, Trần Anh Tề này vô duyên vô cớ xuất hiện, lại vô duyên vô cớ tỏ ra tốt với họ, thân phận đáng ngờ, võ công đáng ngờ, từ trên xuống dưới đều viết đầy hai chữ "nguy hiểm". Trước khi làm rõ mọi chuyện tuyệt đối không thể giao thiệp sâu.
"Cạch ——"
Nói xong, Thương Quân Niên đứng dậy, đá văng cái ghế mình vừa ngồi rồi bỏ đi, chỉ còn lại hai người ngồi bên chậu than nhìn nhau.
Triệu Ngọc Chướng cảm thấy hơi áy náy, dù sao Trần Anh Tề cũng có ý tốt. Hắn lúng túng nhận lấy cái đùi gà, nói: "Tính y vốn vậy ấy, quen là được, ngươi đừng để ý, y không ăn thì ta ăn."
Trần Anh Tề cũng cười cười: "Vị quốc tướng đại nhân này có cá tính ra phết."
Giọng điệu nói chuyện nghe kỹ sẽ thấy khá ý nhị sâu xa, còn cực kỳ quen thuộc, nhưng tiếc là Thương Quân Niên đã đi xa rồi.
Trần Anh Tề nói xong thì lấy một cái khăn tay ra lau tay: "Cũng muộn rồi, ta phải đi đây, sau này trong ca trực của ta, các ngươi có việc gì cần giúp thì cứ nói."
Triệu Ngọc Chướng càng thêm áy náy, đứng dậy thi lễ, chỉ là trong tay cầm đùi gà nên thoạt nhìn hơi buồn cười: "Vậy đa tạ ngươi trước."
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà."
Trần Anh Tề ra khỏi phòng, đi về phía ngoài phủ, nào ngờ mới đi được mấy bước thì bỗng cảm nhận được có người ở sau lưng mình, hắn quay đầu lại thì thấy là Liễu Khuyết Đan.
Trần Anh Tề nghi hoặc nhướng mày: "Khuyết Đan thái tử có việc gì không?"
Liễu Khuyết Đan nhìn Trần Anh Tề, tâm trạng không khỏi phức tạp. Y chần chừ mở miệng: "Chuyện hôm nay, đa ta ngươi đã ra tay tương trợ."
Trần Anh Tề cười cười, ánh mắt sáng tỏ, dáng vẻ khác hẳn với vẻ u ám của mọi người trong phủ: "Khuyết Đan thái tử đã nói lời cảm tạ rồi, không cần nói lại lần nữa. Vả lại ta phụ trách trông coi phủ con tin, Vạn Tích Cương đến gây sự ta đâu thể ngồi yên mà nhìn được, chẳng qua là việc trong phận sự thôi."
Liễu Khuyết Đan khẽ nhếch môi: "Chỉ sợ người khác chưa chắc đã nghĩ như ngươi, thị vệ canh giữ ngoài phủ nhiều như thế, duy chỉ có mình ngươi chịu ra tay tương trợ thôi."
Trần Anh Tề giả vờ không nghe thấy sự mỉa mai trong lời nói của y: "Ta cứ cách năm ngày đến trực một lần, Khuyết Đan thái tử nếu có cần giúp đỡ gì thì cứ việc mở lời."
Liễu Khuyết Đan gật đầu: "Ngươi đừng gọi ta là thái tử, cứ gọi tên ta là được rồi, đã lưu lạc tới mức này rồi, lẽ nào còn phân chia cao thấp sang hèn."
Trần Anh Tề chỉ nói: "Lễ không thể bỏ."
Thấy trời đã sẩm tối, cuối cùng hắn cũng xoay người rời khỏi phủ chất tử, thị vệ ở cửa thấy hắn nghênh ngang rời đi đều làm như không thấy, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, như thể hắn là một nhân vật lớn nào đó không thể động đến vậy.
Ra khỏi phủ con tin, rẽ vào một con phố, chỉ thấy có một chiếc xe ngựa với hai con ngựa kéo đang lẳng lặng đỗ ở đó, trước rủ ngọc châu, bên cạnh còn có nô bộc theo hầu, nhìn qua đã thấy cao quý không gì tả nổi. Thế nhưng người tự xưng là thị vệ gác phủ con tin Trần Anh Tề lại vén rèm bước vào.
Bên trong đã đốt sẵn nến trong chao, ánh nến dịu nhẹ ấm áp.
Trần Anh Tề nằm xuống giường mềm bên trong, thoải mái thở ra một hơi, không biết nhớ ra cái gì mà đưa tay sờ soạng ở mép mặt một lúc rồi bóc ra một lớp mặt nạ mỏng như cánh ve xuống.
Xe ngựa khẽ di chuyển, được người điều khiển đi về phía trước. Giọng nói già nua của Hạc công công từ bên ngoài rèm truyền vào: "Điện hạ, hôm nay ngài mạo hiểm quá rồi."
Thì ra Trần Anh Tề là Lục Diên dịch dung ngụy trang.
Chẳng là hôm nay hắn bỗng nổi hứng muốn đến phủ con tin nhìn Thương Quân Niên, nào ngờ đúng lúc gặp Vạn Tích Cương đến gây sự nên tiện tay giúp một phen.
"Không sao, bản vương nắm chắc mà, hơn nữa còn có ngươi âm thầm bảo hộ nên sẽ không xảy ra ra chuyện gì đâu."
Lục Diên biếng nhác nằm dài trên giường mềm, không biết nhớ tới cái gì mà lại đột nhiên mở mắt:
"Đúng rồi, đợi lát nữa về phủ, làm phiền công công ghé qua phủ con tin một chuyến."
Hạc công công đánh xe ngựa về phía trước trong sắc trời nhá nhem, vó ngựa giẫm trên tuyết phát ra những tiếng lạo xạo giòn tan. Lão vung roi ngựa lên: "Điện hạ có gì phân phó?"
Giọng Lục Diên đầy ý nhị: "Đương nhiên là đi đón mỹ nhân của bản vương về đây rồi."
Trước đó ở trong phủ, Thương Quân Niên tuy có hơi bất tuân nhưng cũng coi như ngoan ngoãn vâng lời, ai ngờ ở phủ con tin lại như con nhím, gặp ai cũng chọc. Vừa rồi Lục Diên vô duyên vô cớ bị y lạnh lùng làm ngơ nên đương nhiên cũng phải nghĩ cách lấy lại thể diện chứ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương