- Ai nha, lần này xong đời, ta ở tổ thứ bảy, nghe nói tổ này có một cao thủ hạt giống tên Tư Mã Văn Đông, người mạnh nhất của Đại Nguyên thành Tư Mã gia, đã là Tụ Nguyên tầng bảy.

Lưu Đông lắc đầu ai thán nói.

- Ta so với ngươi càng thảm, tổ thứ nhất, cao thủ hạt giống là Tứ Vương Tử, vậy thì một tia hi vọng cũng không có!

Chu Tuyết Nghi đồng dạng than thở, nhưng nàng lập tức lại trở nên hưng phấn nói:

- Có điều, Lí Hạo có khả năng giết ra ngoài, thu được một tiêu chuẩn!

Lăng Hàn nhìn Lí Hạo một chút. Hơn một tháng qua, hắn đã đạt đến Tụ Nguyên tầng ba hậu kỳ, cái này tự nhiên là công hiệu của Siêu Nguyên Đan.

Tu vi như thế, cộng thêm đao khí, độ khả thi Lí Hạo giết ra khỏi trùng vây rất cao. Dù sao tổ của hắn tới bốn mươi mấy, cao thủ hạt giống mới Tụ Nguyên tầng bốn. Mặc dù nói tầng bốn đối chiến tầng ba có ưu thế cực lớn, nhưng Lí Hạo có đao khí, cái này đủ để bù đắp chênh lệch.

Huống chi, cao thủ hạt giống cũng phải đối mặt nguy hiểm bị người vây công, chỉ cần Lí Hạo đủ biết điều, đến cuối cùng mới bạo phát, thì có khả năng cười đến cuối cùng.

Bốn người Lưu Đông đều không ngừng hâm mộ. Bọn họ cũng từng hỏi qua Lí Hạo về đao khí, nhưng mặc bọn họ cố gắng ra sao cũng không cách nào hình thành.

- Ai, thời điểm ở Quách Thạch trấn, chúng ta còn coi mình rất mạnh, nhưng chạy đến nơi này mới biết, Đại Nguyên thành thực sự là thiên tài tập hợp, như Kim gia, Liễu gia, tùy tùy tiện tiện liền có thể lôi ra mười mấy cao thủ hạt giống.

Trần Bằng Cử lắc đầu, đầy vẻ thất vọng.

Hắn và Chu Sướng đều dựa vào Thanh Linh Quả bước vào Tụ Nguyên Cảnh, nhưng khóa Đại Nguyên luận võ này cường giả như mây, không có thực lực Tụ Nguyên tầng bốn trở lên, như vậy trừ khi như Lí Hạo tu ra đao khí, bằng không căn bản không thể thu được năm mươi vị trí đầu.

- Lăng ca, ngươi thì sao, tổ thứ mấy? Năm người đều nhìn về phía Lăng Hàn.

Bọn họ đều biết thực lực của Lăng Hàn rất mạnh, nếu như rút thăm tốt, giết vào năm mươi vị trí đầu là rất cao.

Lăng Hàn cười cợt nói:

- Ta là hạt giống của tổ bốn mươi.

Phốc!

Năm người Lưu Đông đồng thời phun ra ngoài, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn như nhìn một quái vật.

Tên này ở mấy tháng trước còn như bọn họ, đều chỉ là Luyện Thể Cảnh, nhưng hiện tại lại trở thành cao thủ hạt giống? Điều này làm cho bọn họ có thể không giật nảy cả mình sao.

- Cái tên nhà ngươi, đã là Tụ Nguyên tầng bốn?

Lí Hạo đập Lăng Hàn một cái, nhưng nghĩ tới Lăng Hàn cho hắn hai hạt Siêu Nguyên Đan, liền nói rõ trong tay hắn còn có càng nhiều, như vậy xông lên Tụ Nguyên tầng bốn cũng không kỳ quái.

- Trở thành hạt giống liền có thể tách ra cao thủ khác, hơn nữa Lăng ca còn có kiếm khí, vậy tuyệt đối có thể thắng!

Lưu Đông nói, khắp khuôn mặt là vẻ ước ao.

Mấy người Chu Tuyết Nghi cũng gật đầu. Tiến vào năm mươi người đứng đầu, liền có thể lấy được vé tiến vào Hổ Dương Học Viện, đây là mỗi một tên võ giả của Vũ Quốc đều tha thiết ước mơ.

Nếu như bọn họ biết chuyện xảy ra đêm ngày hôm trước, phỏng chừng mỗi người sẽ cả kinh đến con ngươi trừng ra, lại có thể để ba vị Đan sư Huyền Cấp đi theo sau mông.

- Ha ha ha ha, muốn thắng? Không thể!

Chỉ nghe một thanh âm phách lối vang lên, một thanh niên xuất hiện ở trước người bọn họ.

Là Phong Lạc.

Lúc trước bọn họ săn giết Hồng Lân Giao Xà, muốn không làm mà hưởng, kết quả lại bị đại xà sắp chết phản công, giết chết toàn bộ thủ hạ của hắn, bản thân cũng bị Lăng Hàn đánh một trận, may mắn sống sót.

Không nghĩ tới nhanh như vậy lại oai phong lẫm liệt xuất hiện, vẫn là Luyện Thể tầng chín, không có một chút tiến bộ nào.

Đối với đại bộ phận võ giả mà nói, Tụ Nguyên Cảnh là rất khó vượt qua, tiêu tốn chừng mười năm cũng không lạ. Bởi vậy, lúc trước Hàng Chiến mới hùng hổ doạ người, nhất định muốn cướp Thanh Linh Quả.

- Lăng ca là cao thủ hạt giống, thực lực mạnh mẽ, tại sao không thể thắng?

Chu Tuyết Nghi nói.

- Bởi vì ta cũng ở tổ thứ bốn mươi!

Phong Lạc tràn đầy tự tin nói.

- Ha ha ha ha!

Năm người Lưu Đông đều cười to. Hai người một là Tụ Nguyên Cảnh, một chỉ là Luyện Thể tầng chín, thực lực chênh lệch có thể nói là lạch trời, bất kể như thế nào, Phong Lạc đều không có phần thắng.

- Cười đi, cười đi, đến lúc xế chiều, ngươi sẽ khóc!

Phong Lạc lạnh lùng nói.

Đám người Lưu Đông đều kỳ quái, đến tột cùng hắn có đòn sát thủ gì, lại tự tin như vậy?

- Ha ha ha, ha ha ha ha!

Phong Lạc cười to, nghênh ngang rời đi.

- Không cần để ý đến hắn, tiểu nhân mà thôi!

Lăng Hàn cười nói.

Năm người đều gật đầu.

Buổi sáng rút thăm xong xuôi, buổi chiều chính là võ đài chiến, tuyển ra năm mươi cường. Ngày mai lại tiến hành vòng đấu thứ hạng, tuyển ra thập cường cùng quán quân.

Sau khi ăn cơm trưa xong, tất cả mọi người đi tới tràng giác đấu. Bình thường nơi này sẽ cử hành các loại hoạt động luận võ, tân niên tế tự. Nơi này còn có thể có võ giả chiến đấu với yêu thú, bởi vậy mặt đất nơi này cũng nhiễm phải máu tươi.

Ngày hôm nay bởi vì phải tiến hành Đại Nguyên luận võ, hoạt động khác tự nhiên đều tạm dừng. Ở khu vực trung ương to lớn dựng lên mười võ đài, mười tổ thi đấu đồng thời tiến hành, chỉ cần năm vòng liền kết thúc.

Lăng Hàn là hạt giống của tổ bốn mươi, hắn phải đến vòng thứ tư mới có thể lên sân khấu.

Vòng thứ nhất có Chu Tuyết Nghi và Lưu Đông, một ở võ đài thứ nhất, một ở võ đài thứ bảy.

Mỗi một tổ, nhân số đều khoảng chừng bảy mươi người, chênh lệch nhau không quá nhiều, bởi vì khó bảo toàn sẽ có người lâm thời bỏ quyền.

Chiến đấu vòng thứ nhất không hồi hộp chút nào, đều là cao thủ hạt giống thắng được. Như Tứ Vương Tử đã đạt đến Tụ Nguyên tầng chín, dù những người khác liên thủ cũng không phải đối thủ của hắn. Huống hồ ai sẽ đắc tội một người có khả năng là Đại Nguyên Vương đời kế tiếp, nào dám liên thủ đối phó hắn.

Mà vòng thứ nhất ra trận, cao thủ cũng mạnh nhất, đa số là mười người đứng đầu giới trước, tỷ như Tứ Vương Tử, Kim Vô Cực, Lý Đông Nguyệt.

Vòng thứ hai, thứ ba thì có một số bất ngờ xuất hiện, nhưng Trần Bằng Cử, Chu Sướng là vô duyên, hai người đều bị đào thải. Cũng may ba năm sau còn có một cơ hội, đến thời điểm đó bọn họ có khả năng đạt đến Tụ Nguyên trung kỳ, trở thành cao thủ hạt giống, như vậy tiến thêm một bước sẽ rất lớn.

Điều này cũng có thể thấy được giá trị của Thanh Linh Quả. Bằng không ba năm sau, bọn họ cũng có khả năng chỉ vừa mới bước vào Tụ Nguyên Cảnh, như vậy liền không có cơ hội lần sau rồi.

- Hàn Nhi, đi thôi!Vòng thứ tư sắp bắt đầu, Lăng Đông Hành vỗ vỗ bả vai Lăng Hàn, cả khuôn mặt đều là nụ cười. Nửa năm trước, hắn làm sao cũng không cách nào nghĩ đến, con trai của mình lại có khả năng lấy được cao thủ hạt giống.

Lưu Vũ Đồng cũng gật đầu với Lăng Hàn, nàng không chút hoài nghi Lăng Hàn sẽ thất bại.

Làm cao thủ hạt giống, Lăng Hàn là người thứ nhất lên sàn, sau đó mới là những người khác, tổng cộng có đến bảy mươi người, Phong Lạc quả nhiên cũng ở trong đó.

- Bắt đầu đi!

Một tên cường giả Dũng Tuyền Cảnh nói, hắn là trọng tài của Vương phủ.

- Ha ha ha ha, thanh tràng cho thiếu gia a!

Phong Lạc dương dương tự đắc nói, trong nháy mắt, có ít nhất ba mươi người đồng thời rút đao kiếm, bảo hộ Phong Lạc ở trung tâm, sau đó đẩy mạnh về phía những người khác.

Khán giả dưới đài đều trợn mắt ngoác mồm, như vậy cũng được?

Quá vô liêm sỉ đi!

---------------
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện