Cố Hiển Thành vội vàng trở về đến nhà đã là giờ Hợi canh ba (23h), chỉ còn một khắc nữa là đến giờ Tý. Phúc Quý bọn họ vất vả cả ngày không chờ được nên đã ăn trước rồi nghỉ sớm, Tống Điềm vẫn muốn chờ hắn thêm một chút, cũng may, nàng chờ được rồi.
Nhìn thấy Cố Hiển Thành, mắt nàng sáng lên, vội vàng ra đón: "Về rồi sao? Bọn họ nhịn không được, ta đã bảo đi nghỉ trước rồi, Tiểu Bảo cũng ngủ rồi."
Cố Hiển Thành đáp: "Thật xin lỗi."
"Không sao, chàng vừa kịp về trước giờ Tý rồi mà, ta đi hầm lại canh, sẽ xong ngay."
Cố Hiển Thành theo nàng vào bếp, một khắc cũng không muốn rời."
"Vậy, đêm nay chỉ có hai chúng ta ăn thôi sao?"
Tống Điềm hỏi ngược lại: "Làm sao, chàng không muốn?"
"Cầu còn không được." Cố Hiển Thành lập tức đáp.
Hắn nhìn nàng trái phải bận rộn làm đồ ăn thì có chút đau lòng: "Làm đơn giản thôi, sủi cảo qua loa cũng được rồi, đừng để mình bị mệt."
Tống Điềm cười: "Đều chuẩn bị xong rồi, cũng không có gì nhiều."
Nàng nhanh chóng làm mấy món, bởi vì cũng chỉ có hai người, trực tiếp bê luôn vào trong phòng, đặt trên sập nhỏ cùng ăn.
Hai người cởi giày lên sập ngồi, Tống Điềm quả thực chuẩn bị không nhiều, vài món mặn, canh nóng cùng một đĩa sủi cảo, đều là hương vị gia đình.
"Tối muộn rồi, ăn nhẹ nhàng, ngày mai mùng 1 lại ăn."
Tim Cố Hiển Thành ấm áp, gật đầu ừ một tiếng.
Hắn ăn vài miếng, bỗng nhiên liền cảm khái: "Tốt quá... thật tốt quá..."
Tống Điềm cười hỏi: "Sao thế?"
"Nàng không biết đâu, trước khi gặp được nàng, Tết nhất đối với ta cũng chẳng có gì quan trọng, ba năm ở trong quân chưa từng có cảm giác ăn Tết."
"Giao thừa mà Thành Dương quân không tiệc tùng gì sao?"
"Cũng không hẳn..." Cố Hiển Thành tựa hồ chìm vào kí ức, "Giao thừa hàng năm đều là thời gian bận bịu, chúng ta phải tăng cường cảnh giác, không có hoạt động gì, phải bảo đảm dân chúng an toàn, để bá tính có thể vui vẻ ăn Tết."
Tống Điềm trầm mặc, nàng chợt nhớ lại giao thừa ở Cố gia.
Mỗi khi đến thời điểm đó, mẹ chồng cũng chẳng chuẩn bị gì, chỉ lẳng lặng ngồi ngắm trời ngắm đất, không khí cũng lạnh lẽo, rồi khi nàng còn nhỏ, lại càng không phải nói, cho nên đêm nay, đối với Tống Điềm mà nói, cũng đặc biệt vô cùng.
Nàng lặng lẽ lau giọt nước nơi khoé mắt, "Không sao, hôm nay chúng ta cùng nhau đón Giao thừa."
Cố Hiển Thành nhìn nàng: "Ừm, cùng nhau."
Tống Điềm đứng dậy lấy một bầu rượu: "Uống một chút được không?"
Cố Hiển Thành không từ chối nàng.
Hai người vừa nhìn ánh trắng ngoài cửa sổ uống liền mấy chén, khoảng một khắc sau, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ mừng năm mới.
Cố Hiển Thành cùng Tống Điềm cùng nhìn ra ngoài.
Khoảng trời vốn đen kịt giờ ngập tiếng pháo nổ, đây là do dân chúng trong kinh thành tự đốt, Cố Hiển Thành nhớ ra cái gì, lập tức đứng dậy: "Ta cũng mua pháo đấy, chúng ta cũng ra đốt nhé."
Mắt Tống Điềm sáng lên, "Chàng mua pháo sao?"
Cố Hiển Thành ừ: "Lúc nãy vào cung, trên đường gặp một người bán rong, tiện thể mua một ít."
Tống Điềm nóng lòng muốn thử: "Vậy mau thử xem sao." Nàng lớn như vậy còn chưa từng đốt pháo hoa đâu, cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này, Cố Hiển Thành gật đầu, lấy ra một cái mồi lửa, đặt chỗ pháo kia giữa sân rồi châm lửa.
Nhanh chóng, ngọn lửa bén vào sợi dây nhỏ dẫn vào quả pháo, tiếng pháo trúc bùm bùm vang lên, Tống Điềm giật mình hô một tiếng sau đó nhanh chóng bịt kín hai lỗ tai, Cố Hiển Thành chẳng biết đã đến bên cạnh nàng từ lúc nào, lẳng lặng vòng tay ôm người vào lòng.
Tiếng pháo làm bọn Tống Điềm cùng Phúc Quý thức dậy, mọi người sôi nổi chạy ra, nhìn thấy màn này đều vui vẻ hẳn lên, nhưng cũng ý tứ đứng từ xa không dám tiến lên quấy rầy, khẽ cười thuởng thức mỹ cảnh trước mắt.
Pháo hoa đốt nửa canh giờ, tiếng pháo dần nhỏ, Cố Hiển Thành cũng Tống Điềm cũng về phòng.
Truyện chỉ được đăng tải trên wattpad @babyboo0902. Tất cả những chỗ khác đều là ăn cắp, vui lòng đọc ở trang chính chủ để cập nhật nội dung truyện nhanh và chính xác nhất.
Hai người nằm cạnh nhau, Cố Hiển Thành vuốt mái tóc nàng: "Gần đây trong triều hỗn loạn, ta nghĩ, trong ba tháng mà không giải quyết xong, ta sẽ dẫn nàng về biên quan, đỡ sợ đêm dài lắm mộng,"
Tống Điềm gật đầu, so với mấy chuyện này, nàng vẫn lo lắng chuyện chữa bệnh của hắn hơn cả. "Chàng quyết định rồi sao, sẽ gặp vị cao tăng kia à?"
"Ừm, hôm nay Lưu Dương đã nói với ta, mấy ngày nữa sẽ gặp."
Tống Điềm không đáp.
"Lần này trở về, thế cục trong kinh so với ba năm trước còn xấu hơn, thật không hay."
Tống Điềm vùi vào lồng ngực hắn: "Ta mặc kệ chuyện ngoài kia, chỉ cần chàng khoẻ mạnh là được."
"Nàng yên tâm... ngủ đi nào~" Cố Hiển Thành thân mật hôn trán nàng.
*
Từ hôm đó trở đi, Cố Hiển Thành lại càng bận bịu hơn.
Trước tết Nguyên tiêu, hắn cũng chỉ ghé qua ba lần, trong khoảng thời gian này, Tống Điềm cũng bận rộn trang hoàng cửa hàng nhỏ của mình, rốt cuộc, trước Nguyên tiêu cũng chuẩn bị xong, chỉ chờ khai trương.
Nhưng trước khi khai trương, còn một chuyện khiến nàng rầu rĩ, đó là chưa nghĩ ra tên tiệm cơm, vốn định gọi là Tống ký, nhưng nghĩ có thể khiến mình bại lộ thân phận nên không muốn lấy cái họ quá rõ ràng như vậy liền quyết định từ bỏ.
Đêm trước hôm khai trương, Lưu Dương lại đến tìm nàng, ước định thời gian cao tăng trị liệu cho Cố Hiển Thành, thuận tiện cho nàng một cái tên: "Vậy gọi là 'hương vị tình thân' đi."
"Tầm thường nhân gia?!" Tống Điềm sửng sốt.
Lưu Dương gật đầu, "Tên này vừa nghe đã khiến người ta thấy tò mò hơn nữa cũng bình dân, Tống nương tử am hiểu món ăn hương vị gia đình, cái tên này vừa khéo."
Tống Điềm nhẩm vài lần, chính nàng cũng thấy tốt, liền quả quyết gật đầu: "Tốt, vậy liền gọi là 'hương vị tình thân' đi!"
Lưu Dương mỉm cười.
Hai người thương lượng, ước chừng 20 cao tăng sẽ đến, vậy ngày 16, quán cơm khai trương, thời gian vừa kịp lúc.
Tống Điềm vui vẻ đồng ý, lại hỏi thêm vài câu tình hình trong triều.
Đáy mắt Lưu Dương loé lên một tia âm trầm: "Kẻ giết hại Binh bộ Thượng thư, rất nhanh sẽ bắt được thôi."
"Thật sao? Vậy tốt quá rồi!" Tống Điềm đáp.
"Phải... thật tốt!"
*
Ngày mười sáu tháng Giêng.
"Hương vị tình thân" chính thức mở cửa.
Đêm hôm trước, Cố Hiển Thành mới biết nàng lấy cái tên, hắn còn lầm bầm ghét bỏ một lúc lâu, muốn lấy một cái tên văn hoa hơn nhưng không nghĩ tới đều bị Tống Điềm bác bỏ, nàng căn bỏ không muốn đoái hoài tới hắn.
Ngày khai trương, rất nhiều người của Thành Dương quân đến ủng hộ.
"Tống nương tử! Khai trương phát đạt!"
"Phát tài phát lộc! cửa tiệm của Tống Điềm cũng không quá lớn nên nhanh chóng được lấp đầu, còn khiến nàng luống cuống tay chân, may mà Tiểu Điệp cùng Như Ý đều tận lực hỗ trợ, Tống Điềm nhanh chóng nắm bắt được tiết tấu, dù sao lúc còn trong quân, cơm tập thể cho hơn trăm con người nàng còn không sợ nữa là lúc này.
Món đặc biệt hôm nay có thịt dê núi nấu canh, gà hầm hạt tiêu cùng bánh trung thu.
Hai món mặn đều là canh nóng bổ dưỡng thân thể, phối hợp cùng bánh trung thu khỏi phải nói cũng biết ngon lành như nào, hơn nữa hôm nay khai trương nên bánh miễn phí, cứ mua một phần canh sẽ được hai cái bánh, còn nếu muốn ăn thêm bánh thì một văn tiền một cái.
Khuyến mãi này khiến không ít dân chúng tò mò.
"Thật sự là miễn phí sao?"
Tiểu Điệp cùng Như Ý đứng ở cửa hô lớn: "Miễn phí!"
Phàm là lương thực đồ ăn, có những người cơm trưa chỉ dám ăn một chén cơm nhỏ, vài năm chiến sự, dân chúng dù là ở kinh thành cũng phải chắt chui, vừa nghe có đồ miễn phí liền không khách khí.
Vừa vào cửa liền thấy, dù là tiệm mới nhưng cũng rất đông khách, Thành Dương quân đến ủng hộ đều mặc thường phục nên cũng không ai nhận ra.
Ngoại trừ tên quán thu hút người ta, thực đơn của quán Tống Điềm cũng đã chuẩn bị xong, tổng cộng là mười sáu món xào, đều mang hương vị quê nhà, tuy nhiên không phải lúc nào cũng có đầy đủ nguyên liệu, đến mùa xuân, sẽ không ngừng bổ sung thêm.
Mặt khác còn có các món kho, trâu, gà, vịt đều được chuẩn bị xong. Các món ăn nhẹ cũng là tiểu long bao, bánh bao, bánh trứng hẹ, cần gì có đó, đến tiệm ngày hôm nay, cho dù không thích ăn canh thịt dê, cũng nhất định có thể tìm thấy món mình thích.
"Tiểu nương tử khéo tay thật đấy, là người ở dâu vậy?" Mấy người khách này đều là hàng xóm xung quanh đây, ăn vài miếng liền hiểu được cao thấp, trong mắt cũng lộ rõ vẻ bất ngờ, đối với tiểu trù nương trước mặt cũng có cái nhìn khác.
"Từ Ký Châu đến, mong các vị giúp đỡ ủng hộ." Tống Điềm nhiệt tình chào mời.
"Nương tử có tay nghề tốt, nơi nào cần chúng ta ủng hộ chứ, ngày sau cũng nhất định đại cát đại lợi."
Tống Điềm chỉ cười không đáp.
Qua giờ trưa, Tống Điềm vẫn luôn hướng ánh mắt ra cửa.
"Hôm nay nàng khai trương, Cố Hiển Thành nhất đính sẽ đến, nhưng nàng biết ban ngày dễ gây chú ý, cho nên nàng vẫn luôn rối rắm việc này, vừa trông ngóng hắn đến lại vừa mong hắn đừng đến.
Cố Hiển Thành đương nhiên sẽ đến, vừa hạ triều hắn lập tức lên ngựa đi thẳng đến phường Vĩnh Ninh, ai ngờ nửa đường lại bị người ngăn cản.
Hiện tại, hắn đối với chuyện có người cản đường cực kì phản cảm, nếu như bọn họ thức thời hắn đương nhiên sẽ không để ý, nhưng kẻ lao ra ngày hôm nay, quả thực chính là liều mạng.
Liều chết cũng cản hắn, thiếu chút nữa đã bị vó ngựa đạp phải.
"Là kẻ nào?! Không muốn sống nữa sao?" Trong giọng nói hắn mang theo vài phần cáu giận, hắn nhận ra đối phương cũng không phải quan lại, mà chỉ là dân chúng bình thường, nhìn ăn mặc, thậm chí còn là kẻ hầu.
Kẻ kia quỳ trên đất ngẩng đầu lên nhìn hắn, Cố Hiển Thành cảm thấy có chút quen mắt,
"Xin Tướng quân dừng bước, thảo dân có chuyện muốn nhờ."
Hắn vừa mở miệng, Cố Hiển Thành liền nhận ra, kẻ này chính là tên mã nô đã cứu Nguỵ Tam tiểu thư vào ngày thi đấu mã cầu hôm đó.
Bởi vì chuyện này, Cố Hiển Thành đáp ứng sẽ nghe hắn thỉnh cầu, hai người đến một con hẻm vắng, chưa kịp đợi Cố Hiển Thành nói gì, tên mã nô đã phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt hắn.
"Thảo dân ái mộ Tam cô nương, kính xin Tướng quân thành toàn!"
Cố Hiển Thành ngây người.
"Ngươi nói gì?"
"Thảo dân quý mến Tam cô nương đã lâu, tuy biết mình thân phận thấp hèn nhưng có lẽ là do đời trước tu luyện được phúc phận, lọt được vào mắt xanh của Tam cô nương, thảo dân biết ngài cùng Tam cô nương có hôn sự, nàng ấy không thể cãi lời cha mẹ, nhưng Đại tướng quân cũng không muốn được Bệ hạ tứ hôn, kính xin Tướng quân nhân từ thành toàn cho chúng ta!"
Đây là lần đầu tiên, Cố Hiển Thành vậy mà lại bó tay không biết phải làm sao, lời này của người đối diện làm hắn trở tay không kịp, sửng sốt hồi lâu.
*
Tống Điềm đợi đến giờ Mùi, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng vó ngực quen thuộc, Tiểu Điệp nhanh chóng chạy từ ngoài cửa vào nhẹ giọng nói: "Tướng quân đến!"
Tống Điềm mím môi ừ một tiếng, "Muội dẫn hắn lên tầng hai đi."
Hành tung của Cố Hiển Thành đều dễ khiến người ta chú ý, nàng không muốn trở thành câu chuyện trong miệng người khác, vì thế liền để hắn lên lầu trước một bước. Lúc này tiệm cơm cũng đã vãn khách, nàng cũng từ từ đi lên.
Cố Hiển Thành vừa vào chưa được bao lâu thì Tống Điềm bê cơm vào: "Mau, tranh thủ còn nóng chàng ăn đi."
Cố Hiển Thành nhìn một vòng quanh cửa tiệm của nàng, gật đầu: "Nàng sửa sang được đấy."
Tống Điềm đáp: "Nói gì vậy hả, phải là vô cùng đẹp mới đúng, chẳng lẽ chàng nghĩ ta sẽ không làm nên chuyện?"
"Sao có thể." Cố Hiển Thành vội vàng nhận sai.
"Ta không biết nói chuyện, nàng đừng để ý."
Tống Điềm cười, kéo tay hắn ngồi xuống ăn cơm, Cố Hiển Thành phi ngựa đến đây một đường gió lạnh, giờ có bát canh thịt dê nóng hầm hập không thể tốt hơn.
Hắn vừa ăn cơm vừa từ từ kể lại chuyện vừa rồi với nàng.
"Mã nô?" Tống Điềm kinh ngạc.
"Đúng!" Cố Hiển Thành ăn một miếng lớn, "Chỉ là bây giờ chắc cũng không phải nữa rồi, ta thấy trên tay hắn toàn vết bầm tím, hắn tự xưng là thảo dân, có lẽ là bị Nguỵ Quốc công đánh một trận rồi đuổi khỏi gia môn."
Tống Điềm thổn thức, "Hắn... hắn nói thật sao... không phải là hắn đơn phương Nguỵ cô nương xong nói lời dối gạt chứ?"
Cố Hiển Thành lắc đầu tỏ ý không biết: "Ta cũng lo lắng nên đã phái người đi lo lắng, về phần hắn, ta nhờ Lưu Dương an bài một chỗ lánh tạm, không thì cũng thật đáng thương."
Tống Điềm gật đầu: "Phải tra xét cẩn thận, đây cũng không phải chuyện nhỏ. Thế nhưng... nếu là thật... chàng định làm thế nào?"
Cố Hiển Thành nghĩ ngợi một lát rồi đáp: "Người xưa nói, 'cứu một mối lương duyên còn hơn xây bảy toà tháp', tiểu tử này cũng không ngốc, biết tìm ta, ta không huỷ cọc hôn sự này, hắn vĩnh viễn không có khả năng cứu nữ nhân Nguỵ gia kia."
Tống Điềm cười: "Chàng đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa, là 'cứu một mạng người hơn xây bảy toà tháp', sao lại thành nhân duyên rồi."
"Cũng như nhau cả thôi."
Tống Điềm "..."
"Nhưng mà cho dù không có chàng, với thân phận của hắn... e là cũng chưa chắc đã thành."
Cố Hiển Thành nghĩ một lát nói, "Đơn giản, nếu hắn thật lòng, ta liền an bài cho hắn một cái chức ở trong quân, lập thêm chút quân công, hẳn là cũng không khó lắm."
Tống Điềm bấc đắc dĩ lắc đầu: "Chàng tưởng rằng ai cũng giống như chàng chắc."
Lời này khiến Cố Hiển Thành thoả mãn, cười nói: "Cũng đúng, nàng thấy nam nhân của nàng lợi hại không?"
Tống Điềm lập tức cầm cái bánh trên mâm lên nhét vào miệng hắn, ngăn chặn cái miệng khoe khoang.
Nhìn thấy Cố Hiển Thành, mắt nàng sáng lên, vội vàng ra đón: "Về rồi sao? Bọn họ nhịn không được, ta đã bảo đi nghỉ trước rồi, Tiểu Bảo cũng ngủ rồi."
Cố Hiển Thành đáp: "Thật xin lỗi."
"Không sao, chàng vừa kịp về trước giờ Tý rồi mà, ta đi hầm lại canh, sẽ xong ngay."
Cố Hiển Thành theo nàng vào bếp, một khắc cũng không muốn rời."
"Vậy, đêm nay chỉ có hai chúng ta ăn thôi sao?"
Tống Điềm hỏi ngược lại: "Làm sao, chàng không muốn?"
"Cầu còn không được." Cố Hiển Thành lập tức đáp.
Hắn nhìn nàng trái phải bận rộn làm đồ ăn thì có chút đau lòng: "Làm đơn giản thôi, sủi cảo qua loa cũng được rồi, đừng để mình bị mệt."
Tống Điềm cười: "Đều chuẩn bị xong rồi, cũng không có gì nhiều."
Nàng nhanh chóng làm mấy món, bởi vì cũng chỉ có hai người, trực tiếp bê luôn vào trong phòng, đặt trên sập nhỏ cùng ăn.
Hai người cởi giày lên sập ngồi, Tống Điềm quả thực chuẩn bị không nhiều, vài món mặn, canh nóng cùng một đĩa sủi cảo, đều là hương vị gia đình.
"Tối muộn rồi, ăn nhẹ nhàng, ngày mai mùng 1 lại ăn."
Tim Cố Hiển Thành ấm áp, gật đầu ừ một tiếng.
Hắn ăn vài miếng, bỗng nhiên liền cảm khái: "Tốt quá... thật tốt quá..."
Tống Điềm cười hỏi: "Sao thế?"
"Nàng không biết đâu, trước khi gặp được nàng, Tết nhất đối với ta cũng chẳng có gì quan trọng, ba năm ở trong quân chưa từng có cảm giác ăn Tết."
"Giao thừa mà Thành Dương quân không tiệc tùng gì sao?"
"Cũng không hẳn..." Cố Hiển Thành tựa hồ chìm vào kí ức, "Giao thừa hàng năm đều là thời gian bận bịu, chúng ta phải tăng cường cảnh giác, không có hoạt động gì, phải bảo đảm dân chúng an toàn, để bá tính có thể vui vẻ ăn Tết."
Tống Điềm trầm mặc, nàng chợt nhớ lại giao thừa ở Cố gia.
Mỗi khi đến thời điểm đó, mẹ chồng cũng chẳng chuẩn bị gì, chỉ lẳng lặng ngồi ngắm trời ngắm đất, không khí cũng lạnh lẽo, rồi khi nàng còn nhỏ, lại càng không phải nói, cho nên đêm nay, đối với Tống Điềm mà nói, cũng đặc biệt vô cùng.
Nàng lặng lẽ lau giọt nước nơi khoé mắt, "Không sao, hôm nay chúng ta cùng nhau đón Giao thừa."
Cố Hiển Thành nhìn nàng: "Ừm, cùng nhau."
Tống Điềm đứng dậy lấy một bầu rượu: "Uống một chút được không?"
Cố Hiển Thành không từ chối nàng.
Hai người vừa nhìn ánh trắng ngoài cửa sổ uống liền mấy chén, khoảng một khắc sau, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ mừng năm mới.
Cố Hiển Thành cùng Tống Điềm cùng nhìn ra ngoài.
Khoảng trời vốn đen kịt giờ ngập tiếng pháo nổ, đây là do dân chúng trong kinh thành tự đốt, Cố Hiển Thành nhớ ra cái gì, lập tức đứng dậy: "Ta cũng mua pháo đấy, chúng ta cũng ra đốt nhé."
Mắt Tống Điềm sáng lên, "Chàng mua pháo sao?"
Cố Hiển Thành ừ: "Lúc nãy vào cung, trên đường gặp một người bán rong, tiện thể mua một ít."
Tống Điềm nóng lòng muốn thử: "Vậy mau thử xem sao." Nàng lớn như vậy còn chưa từng đốt pháo hoa đâu, cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này, Cố Hiển Thành gật đầu, lấy ra một cái mồi lửa, đặt chỗ pháo kia giữa sân rồi châm lửa.
Nhanh chóng, ngọn lửa bén vào sợi dây nhỏ dẫn vào quả pháo, tiếng pháo trúc bùm bùm vang lên, Tống Điềm giật mình hô một tiếng sau đó nhanh chóng bịt kín hai lỗ tai, Cố Hiển Thành chẳng biết đã đến bên cạnh nàng từ lúc nào, lẳng lặng vòng tay ôm người vào lòng.
Tiếng pháo làm bọn Tống Điềm cùng Phúc Quý thức dậy, mọi người sôi nổi chạy ra, nhìn thấy màn này đều vui vẻ hẳn lên, nhưng cũng ý tứ đứng từ xa không dám tiến lên quấy rầy, khẽ cười thuởng thức mỹ cảnh trước mắt.
Pháo hoa đốt nửa canh giờ, tiếng pháo dần nhỏ, Cố Hiển Thành cũng Tống Điềm cũng về phòng.
Truyện chỉ được đăng tải trên wattpad @babyboo0902. Tất cả những chỗ khác đều là ăn cắp, vui lòng đọc ở trang chính chủ để cập nhật nội dung truyện nhanh và chính xác nhất.
Hai người nằm cạnh nhau, Cố Hiển Thành vuốt mái tóc nàng: "Gần đây trong triều hỗn loạn, ta nghĩ, trong ba tháng mà không giải quyết xong, ta sẽ dẫn nàng về biên quan, đỡ sợ đêm dài lắm mộng,"
Tống Điềm gật đầu, so với mấy chuyện này, nàng vẫn lo lắng chuyện chữa bệnh của hắn hơn cả. "Chàng quyết định rồi sao, sẽ gặp vị cao tăng kia à?"
"Ừm, hôm nay Lưu Dương đã nói với ta, mấy ngày nữa sẽ gặp."
Tống Điềm không đáp.
"Lần này trở về, thế cục trong kinh so với ba năm trước còn xấu hơn, thật không hay."
Tống Điềm vùi vào lồng ngực hắn: "Ta mặc kệ chuyện ngoài kia, chỉ cần chàng khoẻ mạnh là được."
"Nàng yên tâm... ngủ đi nào~" Cố Hiển Thành thân mật hôn trán nàng.
*
Từ hôm đó trở đi, Cố Hiển Thành lại càng bận bịu hơn.
Trước tết Nguyên tiêu, hắn cũng chỉ ghé qua ba lần, trong khoảng thời gian này, Tống Điềm cũng bận rộn trang hoàng cửa hàng nhỏ của mình, rốt cuộc, trước Nguyên tiêu cũng chuẩn bị xong, chỉ chờ khai trương.
Nhưng trước khi khai trương, còn một chuyện khiến nàng rầu rĩ, đó là chưa nghĩ ra tên tiệm cơm, vốn định gọi là Tống ký, nhưng nghĩ có thể khiến mình bại lộ thân phận nên không muốn lấy cái họ quá rõ ràng như vậy liền quyết định từ bỏ.
Đêm trước hôm khai trương, Lưu Dương lại đến tìm nàng, ước định thời gian cao tăng trị liệu cho Cố Hiển Thành, thuận tiện cho nàng một cái tên: "Vậy gọi là 'hương vị tình thân' đi."
"Tầm thường nhân gia?!" Tống Điềm sửng sốt.
Lưu Dương gật đầu, "Tên này vừa nghe đã khiến người ta thấy tò mò hơn nữa cũng bình dân, Tống nương tử am hiểu món ăn hương vị gia đình, cái tên này vừa khéo."
Tống Điềm nhẩm vài lần, chính nàng cũng thấy tốt, liền quả quyết gật đầu: "Tốt, vậy liền gọi là 'hương vị tình thân' đi!"
Lưu Dương mỉm cười.
Hai người thương lượng, ước chừng 20 cao tăng sẽ đến, vậy ngày 16, quán cơm khai trương, thời gian vừa kịp lúc.
Tống Điềm vui vẻ đồng ý, lại hỏi thêm vài câu tình hình trong triều.
Đáy mắt Lưu Dương loé lên một tia âm trầm: "Kẻ giết hại Binh bộ Thượng thư, rất nhanh sẽ bắt được thôi."
"Thật sao? Vậy tốt quá rồi!" Tống Điềm đáp.
"Phải... thật tốt!"
*
Ngày mười sáu tháng Giêng.
"Hương vị tình thân" chính thức mở cửa.
Đêm hôm trước, Cố Hiển Thành mới biết nàng lấy cái tên, hắn còn lầm bầm ghét bỏ một lúc lâu, muốn lấy một cái tên văn hoa hơn nhưng không nghĩ tới đều bị Tống Điềm bác bỏ, nàng căn bỏ không muốn đoái hoài tới hắn.
Ngày khai trương, rất nhiều người của Thành Dương quân đến ủng hộ.
"Tống nương tử! Khai trương phát đạt!"
"Phát tài phát lộc! cửa tiệm của Tống Điềm cũng không quá lớn nên nhanh chóng được lấp đầu, còn khiến nàng luống cuống tay chân, may mà Tiểu Điệp cùng Như Ý đều tận lực hỗ trợ, Tống Điềm nhanh chóng nắm bắt được tiết tấu, dù sao lúc còn trong quân, cơm tập thể cho hơn trăm con người nàng còn không sợ nữa là lúc này.
Món đặc biệt hôm nay có thịt dê núi nấu canh, gà hầm hạt tiêu cùng bánh trung thu.
Hai món mặn đều là canh nóng bổ dưỡng thân thể, phối hợp cùng bánh trung thu khỏi phải nói cũng biết ngon lành như nào, hơn nữa hôm nay khai trương nên bánh miễn phí, cứ mua một phần canh sẽ được hai cái bánh, còn nếu muốn ăn thêm bánh thì một văn tiền một cái.
Khuyến mãi này khiến không ít dân chúng tò mò.
"Thật sự là miễn phí sao?"
Tiểu Điệp cùng Như Ý đứng ở cửa hô lớn: "Miễn phí!"
Phàm là lương thực đồ ăn, có những người cơm trưa chỉ dám ăn một chén cơm nhỏ, vài năm chiến sự, dân chúng dù là ở kinh thành cũng phải chắt chui, vừa nghe có đồ miễn phí liền không khách khí.
Vừa vào cửa liền thấy, dù là tiệm mới nhưng cũng rất đông khách, Thành Dương quân đến ủng hộ đều mặc thường phục nên cũng không ai nhận ra.
Ngoại trừ tên quán thu hút người ta, thực đơn của quán Tống Điềm cũng đã chuẩn bị xong, tổng cộng là mười sáu món xào, đều mang hương vị quê nhà, tuy nhiên không phải lúc nào cũng có đầy đủ nguyên liệu, đến mùa xuân, sẽ không ngừng bổ sung thêm.
Mặt khác còn có các món kho, trâu, gà, vịt đều được chuẩn bị xong. Các món ăn nhẹ cũng là tiểu long bao, bánh bao, bánh trứng hẹ, cần gì có đó, đến tiệm ngày hôm nay, cho dù không thích ăn canh thịt dê, cũng nhất định có thể tìm thấy món mình thích.
"Tiểu nương tử khéo tay thật đấy, là người ở dâu vậy?" Mấy người khách này đều là hàng xóm xung quanh đây, ăn vài miếng liền hiểu được cao thấp, trong mắt cũng lộ rõ vẻ bất ngờ, đối với tiểu trù nương trước mặt cũng có cái nhìn khác.
"Từ Ký Châu đến, mong các vị giúp đỡ ủng hộ." Tống Điềm nhiệt tình chào mời.
"Nương tử có tay nghề tốt, nơi nào cần chúng ta ủng hộ chứ, ngày sau cũng nhất định đại cát đại lợi."
Tống Điềm chỉ cười không đáp.
Qua giờ trưa, Tống Điềm vẫn luôn hướng ánh mắt ra cửa.
"Hôm nay nàng khai trương, Cố Hiển Thành nhất đính sẽ đến, nhưng nàng biết ban ngày dễ gây chú ý, cho nên nàng vẫn luôn rối rắm việc này, vừa trông ngóng hắn đến lại vừa mong hắn đừng đến.
Cố Hiển Thành đương nhiên sẽ đến, vừa hạ triều hắn lập tức lên ngựa đi thẳng đến phường Vĩnh Ninh, ai ngờ nửa đường lại bị người ngăn cản.
Hiện tại, hắn đối với chuyện có người cản đường cực kì phản cảm, nếu như bọn họ thức thời hắn đương nhiên sẽ không để ý, nhưng kẻ lao ra ngày hôm nay, quả thực chính là liều mạng.
Liều chết cũng cản hắn, thiếu chút nữa đã bị vó ngựa đạp phải.
"Là kẻ nào?! Không muốn sống nữa sao?" Trong giọng nói hắn mang theo vài phần cáu giận, hắn nhận ra đối phương cũng không phải quan lại, mà chỉ là dân chúng bình thường, nhìn ăn mặc, thậm chí còn là kẻ hầu.
Kẻ kia quỳ trên đất ngẩng đầu lên nhìn hắn, Cố Hiển Thành cảm thấy có chút quen mắt,
"Xin Tướng quân dừng bước, thảo dân có chuyện muốn nhờ."
Hắn vừa mở miệng, Cố Hiển Thành liền nhận ra, kẻ này chính là tên mã nô đã cứu Nguỵ Tam tiểu thư vào ngày thi đấu mã cầu hôm đó.
Bởi vì chuyện này, Cố Hiển Thành đáp ứng sẽ nghe hắn thỉnh cầu, hai người đến một con hẻm vắng, chưa kịp đợi Cố Hiển Thành nói gì, tên mã nô đã phịch một tiếng quỳ xuống trước mặt hắn.
"Thảo dân ái mộ Tam cô nương, kính xin Tướng quân thành toàn!"
Cố Hiển Thành ngây người.
"Ngươi nói gì?"
"Thảo dân quý mến Tam cô nương đã lâu, tuy biết mình thân phận thấp hèn nhưng có lẽ là do đời trước tu luyện được phúc phận, lọt được vào mắt xanh của Tam cô nương, thảo dân biết ngài cùng Tam cô nương có hôn sự, nàng ấy không thể cãi lời cha mẹ, nhưng Đại tướng quân cũng không muốn được Bệ hạ tứ hôn, kính xin Tướng quân nhân từ thành toàn cho chúng ta!"
Đây là lần đầu tiên, Cố Hiển Thành vậy mà lại bó tay không biết phải làm sao, lời này của người đối diện làm hắn trở tay không kịp, sửng sốt hồi lâu.
*
Tống Điềm đợi đến giờ Mùi, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng vó ngực quen thuộc, Tiểu Điệp nhanh chóng chạy từ ngoài cửa vào nhẹ giọng nói: "Tướng quân đến!"
Tống Điềm mím môi ừ một tiếng, "Muội dẫn hắn lên tầng hai đi."
Hành tung của Cố Hiển Thành đều dễ khiến người ta chú ý, nàng không muốn trở thành câu chuyện trong miệng người khác, vì thế liền để hắn lên lầu trước một bước. Lúc này tiệm cơm cũng đã vãn khách, nàng cũng từ từ đi lên.
Cố Hiển Thành vừa vào chưa được bao lâu thì Tống Điềm bê cơm vào: "Mau, tranh thủ còn nóng chàng ăn đi."
Cố Hiển Thành nhìn một vòng quanh cửa tiệm của nàng, gật đầu: "Nàng sửa sang được đấy."
Tống Điềm đáp: "Nói gì vậy hả, phải là vô cùng đẹp mới đúng, chẳng lẽ chàng nghĩ ta sẽ không làm nên chuyện?"
"Sao có thể." Cố Hiển Thành vội vàng nhận sai.
"Ta không biết nói chuyện, nàng đừng để ý."
Tống Điềm cười, kéo tay hắn ngồi xuống ăn cơm, Cố Hiển Thành phi ngựa đến đây một đường gió lạnh, giờ có bát canh thịt dê nóng hầm hập không thể tốt hơn.
Hắn vừa ăn cơm vừa từ từ kể lại chuyện vừa rồi với nàng.
"Mã nô?" Tống Điềm kinh ngạc.
"Đúng!" Cố Hiển Thành ăn một miếng lớn, "Chỉ là bây giờ chắc cũng không phải nữa rồi, ta thấy trên tay hắn toàn vết bầm tím, hắn tự xưng là thảo dân, có lẽ là bị Nguỵ Quốc công đánh một trận rồi đuổi khỏi gia môn."
Tống Điềm thổn thức, "Hắn... hắn nói thật sao... không phải là hắn đơn phương Nguỵ cô nương xong nói lời dối gạt chứ?"
Cố Hiển Thành lắc đầu tỏ ý không biết: "Ta cũng lo lắng nên đã phái người đi lo lắng, về phần hắn, ta nhờ Lưu Dương an bài một chỗ lánh tạm, không thì cũng thật đáng thương."
Tống Điềm gật đầu: "Phải tra xét cẩn thận, đây cũng không phải chuyện nhỏ. Thế nhưng... nếu là thật... chàng định làm thế nào?"
Cố Hiển Thành nghĩ ngợi một lát rồi đáp: "Người xưa nói, 'cứu một mối lương duyên còn hơn xây bảy toà tháp', tiểu tử này cũng không ngốc, biết tìm ta, ta không huỷ cọc hôn sự này, hắn vĩnh viễn không có khả năng cứu nữ nhân Nguỵ gia kia."
Tống Điềm cười: "Chàng đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa, là 'cứu một mạng người hơn xây bảy toà tháp', sao lại thành nhân duyên rồi."
"Cũng như nhau cả thôi."
Tống Điềm "..."
"Nhưng mà cho dù không có chàng, với thân phận của hắn... e là cũng chưa chắc đã thành."
Cố Hiển Thành nghĩ một lát nói, "Đơn giản, nếu hắn thật lòng, ta liền an bài cho hắn một cái chức ở trong quân, lập thêm chút quân công, hẳn là cũng không khó lắm."
Tống Điềm bấc đắc dĩ lắc đầu: "Chàng tưởng rằng ai cũng giống như chàng chắc."
Lời này khiến Cố Hiển Thành thoả mãn, cười nói: "Cũng đúng, nàng thấy nam nhân của nàng lợi hại không?"
Tống Điềm lập tức cầm cái bánh trên mâm lên nhét vào miệng hắn, ngăn chặn cái miệng khoe khoang.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương