Không chút khách sáo, anh ra lệnh cho tài xế: "Lái xe đến khu biệt thự Tử Vi."
Tài xế của tôi ngẩn người, vô thức quay lại nhìn tôi.
Tôi bị anh làm phiền đến phát bực, tựa người ra sau, lười biếng hỏi: "Tôi sốt, đến nhà anh làm gì?"
Khu biệt thự Tử Vi, nơi ở của Cận Dữ, là khu nhà cao cấp nhất thành phố này.
Cận Dữ liếc tôi, giọng điệu không vui: "Còn làm gì nữa? Để lão Trần khám cho em."
"Cơ thể vốn đã yếu, lại còn không chịu uống thuốc."
Lão Trần là bác sĩ riêng của Cận Dữ, vì hợp tính với anh nên sau này cũng thành bạn.
Tôi định phản bác, nhưng đầu óc choáng váng, chẳng buồn mở miệng.
Tài xế biết thân phận của Cận Dữ, bị anh quát một tiếng liền ngoan ngoãn lái xe.
Còn vị thiếu gia nhà họ Cận này, đúng là tùy hứng đến cực điểm…
Chiếc xe thể thao giới hạn toàn cầu của anh cứ thế bị bỏ lại giữa đường.
Tiệc sinh nhật toàn khách quý đang diễn ra, vậy mà giữa chừng, anh nói đi là đi.
Tôi muốn mắng anh tùy hứng, nhưng vừa hé môi, cổ họng lại khô khốc.
Mơ hồ cảm thấy có người thở dài bên tai, rồi cằn nhằn vài câu gì đó, sau đó… một vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Trong cơn mơ màng, dường như có người đút thuốc cho tôi uống.
Lại dường như có người muốn thay quần áo cho tôi.
Bản năng mách bảo tôi đẩy tay đối phương ra, mắng Cận Dữ vài câu, còn cảnh cáo rằng chúng tôi đã chia tay rồi.
Nhưng khi mở mắt ra, người đang thay quần áo cho tôi lại là dì giúp việc nhà anh.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên giọng Cận Dữ bực bội chửi thề:
"Sốt đến thế này rồi mà còn kén chọn!"
Tôi hơi muốn cười, nhưng đầu óc vẫn mơ màng, mí mắt nặng trĩu, chẳng bao lâu sau lại chìm vào giấc ngủ.
4
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường của Cận Dữ.
Còn vị thiếu gia nhà họ Cận, người hôm qua vừa mắng chửi Tô Nhan giữa bao người, lúc này lại co ro ngủ trên chiếc sofa nhỏ trong phòng.
Tôi đưa tay lên trán, cơn sốt dường như đã lui.
Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ nhịp thở đều đặn.
Giường của Cận Dữ rất thoải mái. Sau cơn sốt cao, cơ thể vẫn còn chút uể oải, tôi lười biếng chẳng muốn dậy, chống tay nhìn về phía anh.
Người này cao ráo, chân dài, nằm trên chiếc sofa nhỏ trông chẳng thoải mái chút nào.
Giấc ngủ của anh cũng không yên, hàng mày hơi nhíu lại, lông mi dài khẽ run, như thể có thể tỉnh giấc bất cứ lúc nào.
Tôi chưa từng nghĩ rằng, sau khi chia tay với Cận Dữ, tôi vẫn có thể cùng anh "ngủ chung" thế này.
Còn đang miên man suy nghĩ, Cận Dữ bỗng mở mắt.
Anh chống tay ngồi dậy, vươn vai duỗi người, sau đó nhướng mày nhìn tôi.
"Tô Vãn, muốn nhìn thì cứ nhìn thẳng đi, lén lút nhìn là có ý gì?"
Tôi thản nhiên dời mắt, lạnh nhạt đáp: "Đồ ngốc."
Cả thành phố này chắc chẳng có mấy ai dám chửi thẳng mặt Cận Dữ như tôi.
Nhưng Cận Dữ lại khác.
Anh bị tôi chửi đến ngẩn ra, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi lầm bầm: "Cậy được nuông chiều mà kiêu ngạo."
Đúng vậy.
Dựa vào sự cưng chiều của Cận Dữ, tôi ngang ngược vô lo.
Không phải chính là tôi sao? Cận Dữ đi đến trước mặt tôi, hỏi về bữa tiệc tối qua, vì sao cô con riêng kia lại có thiệp mời của tôi mà vào được.
Tôi chớp mắt, cảm thấy chuyện này không thể nói rõ trong ba câu, có chút lười mở miệng.
Còn đang nghĩ cách qua loa cho xong thì cửa phòng ngủ bỗng bị đá bật ra.
Phu nhân Cận xuất hiện trước cửa cùng một cô gái, gương mặt lạnh lùng của bà ta khiến tôi bất giác nhớ đến cuộc đàm phán giữa hai chúng tôi một tháng trước.
Vị phu nhân này vẫn mạnh mẽ như ngày nào.
Vừa thấy tôi, bà ta đã mắng một câu: "Con hồ ly tinh!" rồi sải bước đến, vung tay tát mạnh.
Chỉ tiếc…
Bà ta không đánh trúng.
Cận Dữ nắm chặt cổ tay mẹ ruột mình, sắc mặt khó coi chẳng kém.
Phải rồi.
Sự ngang ngược và kiêu ngạo của đại thiếu gia nhà họ Cận này hoàn toàn được di truyền từ mẹ anh.
Cận Dữ đứng dậy, vóc dáng cao hơn cả mẹ mình dù bà ta đang đi giày cao gót. Anh cau mày, mở miệng chẳng thèm nể nang mặt mũi…
5
"Ui! Mẹ của con cũng không thể xông vào phòng con từ sáng sớm rồi đánh người phụ nữ của con chứ?"
Tôi bình tĩnh đứng sau lưng Cận Dữ, âm thầm đảo mắt.
Ai là người phụ nữ của anh chứ?
Nói rồi, Cận Dữ hất tay phu nhân Cận ra.
Tôi nghiêng đầu, nhìn sắc mặt bà ta…
Vị phu nhân quyền quý ngày thường mạnh mẽ kiêu sa giờ đây lại vì con trai mà tức đến đỏ bừng cả mặt.
"Đánh phụ nữ của con?"
Bà ta hằn học trừng tôi một cái, sau đó kéo cô gái bên cạnh sang.
Tôi cũng thuận thế nhìn qua.
Cô gái này có vẻ nhỏ tuổi hơn tôi, khoảng chừng đôi mươi, vừa nhìn đã biết xuất thân danh môn vọng tộc, dịu dàng yếu đuối nhưng khí chất bất phàm.
Hoàn toàn khác xa với con gái của một nhà giàu mới nổi như tôi.
Tôi còn chưa đánh giá xong, phu nhân Cận đã lạnh lùng lên tiếng: "Thế còn Vãn Vãn thì sao? Nó mới là vị hôn thê của con!"
Vị hôn thê?
Tôi nhìn về phía cô gái đó, đã đoán ra được thân phận của cô ta.
Khi tôi và Cận Dữ còn chưa chia tay, nhà họ Cận đã long trọng tuyên bố hôn ước giữa anh và tiểu thư nhà họ Trình.
Dù buổi lễ đính hôn đó bị Cận Dữ quậy cho tan tành, nhưng hôn ước vẫn còn hiệu lực.
Nhà họ Trình đúng là một gia tộc quyền quý thực thụ.
"Vớ vẩn!"
Cận Dữ chắn trước mặt tôi, buột miệng chửi thề:
"Mẹ muốn cưới thì tự đi mà cưới, đừng lôi con vào!"
Phu nhân Cận tức giận đến mức toàn thân run rẩy: "Cận Dữ, con đừng quên, mẹ là mẹ con!"
"Ồ."
Cận Dữ thản nhiên xoa xoa mái tóc, giọng điệu hờ hững: "Mẹ cưới không được thì bảo ba cưới đi, dù sao cũng đừng ép con."
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Cận Dữ có thể vô tâm, nhưng câu nói của anh khiến Trình Vãn Vãn hơi khó chịu.
Tài xế của tôi ngẩn người, vô thức quay lại nhìn tôi.
Tôi bị anh làm phiền đến phát bực, tựa người ra sau, lười biếng hỏi: "Tôi sốt, đến nhà anh làm gì?"
Khu biệt thự Tử Vi, nơi ở của Cận Dữ, là khu nhà cao cấp nhất thành phố này.
Cận Dữ liếc tôi, giọng điệu không vui: "Còn làm gì nữa? Để lão Trần khám cho em."
"Cơ thể vốn đã yếu, lại còn không chịu uống thuốc."
Lão Trần là bác sĩ riêng của Cận Dữ, vì hợp tính với anh nên sau này cũng thành bạn.
Tôi định phản bác, nhưng đầu óc choáng váng, chẳng buồn mở miệng.
Tài xế biết thân phận của Cận Dữ, bị anh quát một tiếng liền ngoan ngoãn lái xe.
Còn vị thiếu gia nhà họ Cận này, đúng là tùy hứng đến cực điểm…
Chiếc xe thể thao giới hạn toàn cầu của anh cứ thế bị bỏ lại giữa đường.
Tiệc sinh nhật toàn khách quý đang diễn ra, vậy mà giữa chừng, anh nói đi là đi.
Tôi muốn mắng anh tùy hứng, nhưng vừa hé môi, cổ họng lại khô khốc.
Mơ hồ cảm thấy có người thở dài bên tai, rồi cằn nhằn vài câu gì đó, sau đó… một vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Trong cơn mơ màng, dường như có người đút thuốc cho tôi uống.
Lại dường như có người muốn thay quần áo cho tôi.
Bản năng mách bảo tôi đẩy tay đối phương ra, mắng Cận Dữ vài câu, còn cảnh cáo rằng chúng tôi đã chia tay rồi.
Nhưng khi mở mắt ra, người đang thay quần áo cho tôi lại là dì giúp việc nhà anh.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên giọng Cận Dữ bực bội chửi thề:
"Sốt đến thế này rồi mà còn kén chọn!"
Tôi hơi muốn cười, nhưng đầu óc vẫn mơ màng, mí mắt nặng trĩu, chẳng bao lâu sau lại chìm vào giấc ngủ.
4
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường của Cận Dữ.
Còn vị thiếu gia nhà họ Cận, người hôm qua vừa mắng chửi Tô Nhan giữa bao người, lúc này lại co ro ngủ trên chiếc sofa nhỏ trong phòng.
Tôi đưa tay lên trán, cơn sốt dường như đã lui.
Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ nhịp thở đều đặn.
Giường của Cận Dữ rất thoải mái. Sau cơn sốt cao, cơ thể vẫn còn chút uể oải, tôi lười biếng chẳng muốn dậy, chống tay nhìn về phía anh.
Người này cao ráo, chân dài, nằm trên chiếc sofa nhỏ trông chẳng thoải mái chút nào.
Giấc ngủ của anh cũng không yên, hàng mày hơi nhíu lại, lông mi dài khẽ run, như thể có thể tỉnh giấc bất cứ lúc nào.
Tôi chưa từng nghĩ rằng, sau khi chia tay với Cận Dữ, tôi vẫn có thể cùng anh "ngủ chung" thế này.
Còn đang miên man suy nghĩ, Cận Dữ bỗng mở mắt.
Anh chống tay ngồi dậy, vươn vai duỗi người, sau đó nhướng mày nhìn tôi.
"Tô Vãn, muốn nhìn thì cứ nhìn thẳng đi, lén lút nhìn là có ý gì?"
Tôi thản nhiên dời mắt, lạnh nhạt đáp: "Đồ ngốc."
Cả thành phố này chắc chẳng có mấy ai dám chửi thẳng mặt Cận Dữ như tôi.
Nhưng Cận Dữ lại khác.
Anh bị tôi chửi đến ngẩn ra, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi lầm bầm: "Cậy được nuông chiều mà kiêu ngạo."
Đúng vậy.
Dựa vào sự cưng chiều của Cận Dữ, tôi ngang ngược vô lo.
Không phải chính là tôi sao? Cận Dữ đi đến trước mặt tôi, hỏi về bữa tiệc tối qua, vì sao cô con riêng kia lại có thiệp mời của tôi mà vào được.
Tôi chớp mắt, cảm thấy chuyện này không thể nói rõ trong ba câu, có chút lười mở miệng.
Còn đang nghĩ cách qua loa cho xong thì cửa phòng ngủ bỗng bị đá bật ra.
Phu nhân Cận xuất hiện trước cửa cùng một cô gái, gương mặt lạnh lùng của bà ta khiến tôi bất giác nhớ đến cuộc đàm phán giữa hai chúng tôi một tháng trước.
Vị phu nhân này vẫn mạnh mẽ như ngày nào.
Vừa thấy tôi, bà ta đã mắng một câu: "Con hồ ly tinh!" rồi sải bước đến, vung tay tát mạnh.
Chỉ tiếc…
Bà ta không đánh trúng.
Cận Dữ nắm chặt cổ tay mẹ ruột mình, sắc mặt khó coi chẳng kém.
Phải rồi.
Sự ngang ngược và kiêu ngạo của đại thiếu gia nhà họ Cận này hoàn toàn được di truyền từ mẹ anh.
Cận Dữ đứng dậy, vóc dáng cao hơn cả mẹ mình dù bà ta đang đi giày cao gót. Anh cau mày, mở miệng chẳng thèm nể nang mặt mũi…
5
"Ui! Mẹ của con cũng không thể xông vào phòng con từ sáng sớm rồi đánh người phụ nữ của con chứ?"
Tôi bình tĩnh đứng sau lưng Cận Dữ, âm thầm đảo mắt.
Ai là người phụ nữ của anh chứ?
Nói rồi, Cận Dữ hất tay phu nhân Cận ra.
Tôi nghiêng đầu, nhìn sắc mặt bà ta…
Vị phu nhân quyền quý ngày thường mạnh mẽ kiêu sa giờ đây lại vì con trai mà tức đến đỏ bừng cả mặt.
"Đánh phụ nữ của con?"
Bà ta hằn học trừng tôi một cái, sau đó kéo cô gái bên cạnh sang.
Tôi cũng thuận thế nhìn qua.
Cô gái này có vẻ nhỏ tuổi hơn tôi, khoảng chừng đôi mươi, vừa nhìn đã biết xuất thân danh môn vọng tộc, dịu dàng yếu đuối nhưng khí chất bất phàm.
Hoàn toàn khác xa với con gái của một nhà giàu mới nổi như tôi.
Tôi còn chưa đánh giá xong, phu nhân Cận đã lạnh lùng lên tiếng: "Thế còn Vãn Vãn thì sao? Nó mới là vị hôn thê của con!"
Vị hôn thê?
Tôi nhìn về phía cô gái đó, đã đoán ra được thân phận của cô ta.
Khi tôi và Cận Dữ còn chưa chia tay, nhà họ Cận đã long trọng tuyên bố hôn ước giữa anh và tiểu thư nhà họ Trình.
Dù buổi lễ đính hôn đó bị Cận Dữ quậy cho tan tành, nhưng hôn ước vẫn còn hiệu lực.
Nhà họ Trình đúng là một gia tộc quyền quý thực thụ.
"Vớ vẩn!"
Cận Dữ chắn trước mặt tôi, buột miệng chửi thề:
"Mẹ muốn cưới thì tự đi mà cưới, đừng lôi con vào!"
Phu nhân Cận tức giận đến mức toàn thân run rẩy: "Cận Dữ, con đừng quên, mẹ là mẹ con!"
"Ồ."
Cận Dữ thản nhiên xoa xoa mái tóc, giọng điệu hờ hững: "Mẹ cưới không được thì bảo ba cưới đi, dù sao cũng đừng ép con."
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Cận Dữ có thể vô tâm, nhưng câu nói của anh khiến Trình Vãn Vãn hơi khó chịu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương