Ba tôi hối hận ư. Không, ông ta chẳng hề hối hận vì đã đối xử tệ bạc với tôi hay vì những gì ông ta đã làm với mẹ con tôi. Ông ta chỉ đang sợ hãi.
Sợ bản thân đã bước vào tuổi già, dưới gối không con, bên cạnh không người. Ngoài số tiền trong túi và cô hộ lý đang chăm sóc thân thể tàn tạ của mình, ông ta chẳng còn lại gì cả.
Nhưng cũng phải nói thêm, trước khi chặn ông ta, tôi đã gửi một tin nhắn cuối cùng.
Tôi nói rồi, sau này dù ba tôi sống hay chết, ông ta cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa. Nếu thấy cô đơn quá, sao không thử nghĩ đến hộ lý của ông ta đi. Vừa độc thân chưa chồng, vừa giỏi chăm sóc người khác, chắc chắn sẽ tận tâm lo cho ông ta đến lúc nhắm mắt xuôi tay.
22
Trưa hôm đó, tôi đang đắp mặt nạ ở nhà thì phu nhân Cận đột nhiên đến.
Không còn vẻ kiêu ngạo ngang ngược như trước, cũng không còn sự cay nghiệt ngày nào, bà ta đứng trước cửa, sắc mặt tiều tụy.
Bà ta nói: “Hôm đó, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Có lẽ Tiểu Dữ nói đúng, trước kia tôi quá kiểm soát, không nên thao túng cuộc đời nó.”
Nói rồi, bà ta khẽ thở dài: “Có tiện ra ngoài nói chuyện một lát không?”
Tôi nhìn bà ta thật lâu nhưng không thể nhìn thấu được.
Khi ba tôi đóng vai đáng thương đến tìm tôi, tôi chỉ cần liếc qua là đã thấy rõ sự giả dối cùng mục đích của ông ta.
Nhưng phu nhân Cận lúc này, tôi lại không hiểu được.
Im lặng hai giây, tôi thấp giọng nói: “Có gì thì nói ở đây đi.”
Bà ta cúi xuống nhìn đồng hồ, chậm rãi cất lời: “Tôi giấu Tiểu Dữ đến tìm cô. Nó chắc sắp về rồi, chúng ta ra quán gần đây nói chuyện, được chứ?”
Thấy tôi không đáp, bà ta khẽ cười: “Yên tâm, nếu tôi thực sự muốn làm gì cô, ngay lúc cô mở cửa, người của tôi đã xông vào rồi.”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta: “Nhưng giữa tôi và bà chẳng có gì để nói cả.”
Dứt lời, tôi lập tức đóng sập cửa lại.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp đóng, bà ta lại đưa tay chặn lấy.
Cửa mạnh mẽ kẹp lên mu bàn tay được bảo dưỡng kỹ lưỡng của bà ta, lập tức sưng vù.
Bà ta nhíu mày vì đau, nhẹ giọng nói: “Tôi biết cô trách tôi, nhưng hôm nay tôi đến đây là để nói về bệnh tình của Tiểu Dữ.”
Nhắc đến bệnh của Cận Dữ, tôi hơi do dự.
Cuối cùng, tôi vẫn cùng bà ta ra ngoài.
Dù nhà họ Cận có thế lực lớn đến đâu, cũng không thể ngang nhiên làm gì tôi giữa ban ngày ban mặt.
Tôi đưa phu nhân Cận đến quán cà phê ngay trên con phố trước khu nhà.
Tô Mặc không yên tâm nên cũng đi theo.
Ba người chúng tôi sóng vai bước đi. Từ cổng khu nhà đến quán cà phê chưa đến mười phút đường bộ.
Bất ngờ, một chiếc xe đột nhiên mất kiểm soát, lao thẳng về phía chúng tôi! Tốc độ quá nhanh, gần như không ai kịp phản ứng.
Nhưng vẫn có một người nhanh hơn cả tốc độ xe.
Là Tô Mặc.
Khoảnh khắc xe lao đến, tôi nhìn rõ gương mặt của người cầm lái.
Tô Nhan…
Hóa ra lại là cô ta.
Giây phút sinh tử, tôi bị Tô Mặc mạnh mẽ đẩy ra.
Chiếc xe mất kiểm soát lao thẳng vào anh ấy và phu nhân Cận.
Khi tôi chống tay xuống đất, chật vật ngồi dậy, mọi thứ đã kết thúc.
Trước mắt tôi là một cảnh tượng đẫm máu.
“Tô Mặc…”
Tôi run rẩy chạy đến, chỉ thấy anh ấy toàn thân nhuốm đỏ.
Muốn chạm vào, lại không dám.
Nước mắt không thể kiểm soát mà rơi xuống: “Anh… đừng dọa em…”
Sau khi mẹ tôi mất, Tô Mặc là người thân duy nhất trong lòng tôi.Dù không chung huyết thống, nhưng anh ấy mãi mãi là anh trai của tôi.
Nhưng giờ phút này, anh ấy lại nằm giữa vũng máu, miễn cưỡng mở mắt khi nghe tiếng tôi gọi.
Trong hoàn cảnh này, anh ấy vẫn mỉm cười.
Nụ cười giữa sắc đỏ, như tia nắng ấm giữa mùa đông, tan chảy băng tuyết.
Lại khiến tôi càng muốn khóc hơn.
Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt bình thản.
“Đừng khóc… nói em nghe một bí mật… thực ra… anh vốn không sống được lâu nữa rồi.”
“Bác sĩ nói… bệnh tim của anh ngày càng… nghiêm trọng… chẳng còn bao lâu nữa… có thể… cứu em… coi như… không uổng phí… khoảng thời gian này…”
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Anh ấy nói rất khó nhọc, từng chữ ngắt quãng.
Máu từ khóe môi không ngừng lan ra.
“Đừng nói nữa.” Tôi nghẹn ngào, lại phát hiện sắc mặt anh ấy ngày càng tái nhợt.
Trắng đến đáng sợ.
23
Xe cứu thương nhanh chóng đến nơi, Tô Mặc và phu nhân Cận được đưa lên cáng, chuyển vào trong xe.
Tôi cũng theo lên.
Bên trong xe cứu thương.
Phu nhân Cận từ đầu đến cuối không hề tỉnh lại, không rõ là đang hôn mê, hay là…
Còn Tô Mặc, anh ấy vẫn còn một chút ý thức nhưng sức lực đã yếu dần.
Trước khi được đẩy vào phòng cấp cứu, anh ấy gắng gượng nói với tôi hai câu cuối cùng.
Câu thứ nhất: “Đừng đọc nhật ký của anh, đốt nó đi, nghe lời anh.”
Câu thứ hai…
“Kiếp sau, chúng ta làm anh em ruột nhé. Được không?”
Tôi thậm chí còn chưa kịp nói "được", Tô Mặc đã bị đẩy vào phòng phẫu thuật.
Nhưng mà…
Anh ấy không thể sống sót trở ra.
Lúc được đưa vào, hơi thở anh ấy vẫn còn yếu ớt.
Lúc đưa ra, chỉ còn lại hơi ấm còn sót lại.
Câu “được” kia của tôi, mãi mãi cũng không thể thốt ra.
Hôm đó, trong hành lang bệnh viện, tôi gào khóc đến xé lòng.
Tô Mặc.
Anh ấy đi rồi, tôi thật sự không còn ai thân thích nữa.
Cận Dữ cũng nhanh chóng đến nơi.
Anh đứng trước mặt tôi định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thể thốt ra lời nào.
Trong hành lang.
Vị tiểu gia nhỏ nhà họ Cận, cái người vẫn luôn kiêu ngạo và ngông cuồng nay lại cắn môi, im lặng rơi nước mắt.
Anh ngồi xổm bên bức tường, vòng tay ôm lấy mình, vùi mặt vào khuỷu tay.
Chỉ có đôi vai khẽ run mới chứng minh được rằng, anh đang khóc.
Vụ tai nạn này rất nghiêm trọng.
Phu nhân Cận tử vong tại chỗ.
Tô Mặc không qua khỏi.
Tôi trở thành người duy nhất còn sống sót.
À không, còn có Tô Nhan đã bị bắt.
Sợ bản thân đã bước vào tuổi già, dưới gối không con, bên cạnh không người. Ngoài số tiền trong túi và cô hộ lý đang chăm sóc thân thể tàn tạ của mình, ông ta chẳng còn lại gì cả.
Nhưng cũng phải nói thêm, trước khi chặn ông ta, tôi đã gửi một tin nhắn cuối cùng.
Tôi nói rồi, sau này dù ba tôi sống hay chết, ông ta cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa. Nếu thấy cô đơn quá, sao không thử nghĩ đến hộ lý của ông ta đi. Vừa độc thân chưa chồng, vừa giỏi chăm sóc người khác, chắc chắn sẽ tận tâm lo cho ông ta đến lúc nhắm mắt xuôi tay.
22
Trưa hôm đó, tôi đang đắp mặt nạ ở nhà thì phu nhân Cận đột nhiên đến.
Không còn vẻ kiêu ngạo ngang ngược như trước, cũng không còn sự cay nghiệt ngày nào, bà ta đứng trước cửa, sắc mặt tiều tụy.
Bà ta nói: “Hôm đó, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Có lẽ Tiểu Dữ nói đúng, trước kia tôi quá kiểm soát, không nên thao túng cuộc đời nó.”
Nói rồi, bà ta khẽ thở dài: “Có tiện ra ngoài nói chuyện một lát không?”
Tôi nhìn bà ta thật lâu nhưng không thể nhìn thấu được.
Khi ba tôi đóng vai đáng thương đến tìm tôi, tôi chỉ cần liếc qua là đã thấy rõ sự giả dối cùng mục đích của ông ta.
Nhưng phu nhân Cận lúc này, tôi lại không hiểu được.
Im lặng hai giây, tôi thấp giọng nói: “Có gì thì nói ở đây đi.”
Bà ta cúi xuống nhìn đồng hồ, chậm rãi cất lời: “Tôi giấu Tiểu Dữ đến tìm cô. Nó chắc sắp về rồi, chúng ta ra quán gần đây nói chuyện, được chứ?”
Thấy tôi không đáp, bà ta khẽ cười: “Yên tâm, nếu tôi thực sự muốn làm gì cô, ngay lúc cô mở cửa, người của tôi đã xông vào rồi.”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta: “Nhưng giữa tôi và bà chẳng có gì để nói cả.”
Dứt lời, tôi lập tức đóng sập cửa lại.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp đóng, bà ta lại đưa tay chặn lấy.
Cửa mạnh mẽ kẹp lên mu bàn tay được bảo dưỡng kỹ lưỡng của bà ta, lập tức sưng vù.
Bà ta nhíu mày vì đau, nhẹ giọng nói: “Tôi biết cô trách tôi, nhưng hôm nay tôi đến đây là để nói về bệnh tình của Tiểu Dữ.”
Nhắc đến bệnh của Cận Dữ, tôi hơi do dự.
Cuối cùng, tôi vẫn cùng bà ta ra ngoài.
Dù nhà họ Cận có thế lực lớn đến đâu, cũng không thể ngang nhiên làm gì tôi giữa ban ngày ban mặt.
Tôi đưa phu nhân Cận đến quán cà phê ngay trên con phố trước khu nhà.
Tô Mặc không yên tâm nên cũng đi theo.
Ba người chúng tôi sóng vai bước đi. Từ cổng khu nhà đến quán cà phê chưa đến mười phút đường bộ.
Bất ngờ, một chiếc xe đột nhiên mất kiểm soát, lao thẳng về phía chúng tôi! Tốc độ quá nhanh, gần như không ai kịp phản ứng.
Nhưng vẫn có một người nhanh hơn cả tốc độ xe.
Là Tô Mặc.
Khoảnh khắc xe lao đến, tôi nhìn rõ gương mặt của người cầm lái.
Tô Nhan…
Hóa ra lại là cô ta.
Giây phút sinh tử, tôi bị Tô Mặc mạnh mẽ đẩy ra.
Chiếc xe mất kiểm soát lao thẳng vào anh ấy và phu nhân Cận.
Khi tôi chống tay xuống đất, chật vật ngồi dậy, mọi thứ đã kết thúc.
Trước mắt tôi là một cảnh tượng đẫm máu.
“Tô Mặc…”
Tôi run rẩy chạy đến, chỉ thấy anh ấy toàn thân nhuốm đỏ.
Muốn chạm vào, lại không dám.
Nước mắt không thể kiểm soát mà rơi xuống: “Anh… đừng dọa em…”
Sau khi mẹ tôi mất, Tô Mặc là người thân duy nhất trong lòng tôi.Dù không chung huyết thống, nhưng anh ấy mãi mãi là anh trai của tôi.
Nhưng giờ phút này, anh ấy lại nằm giữa vũng máu, miễn cưỡng mở mắt khi nghe tiếng tôi gọi.
Trong hoàn cảnh này, anh ấy vẫn mỉm cười.
Nụ cười giữa sắc đỏ, như tia nắng ấm giữa mùa đông, tan chảy băng tuyết.
Lại khiến tôi càng muốn khóc hơn.
Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt bình thản.
“Đừng khóc… nói em nghe một bí mật… thực ra… anh vốn không sống được lâu nữa rồi.”
“Bác sĩ nói… bệnh tim của anh ngày càng… nghiêm trọng… chẳng còn bao lâu nữa… có thể… cứu em… coi như… không uổng phí… khoảng thời gian này…”
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Anh ấy nói rất khó nhọc, từng chữ ngắt quãng.
Máu từ khóe môi không ngừng lan ra.
“Đừng nói nữa.” Tôi nghẹn ngào, lại phát hiện sắc mặt anh ấy ngày càng tái nhợt.
Trắng đến đáng sợ.
23
Xe cứu thương nhanh chóng đến nơi, Tô Mặc và phu nhân Cận được đưa lên cáng, chuyển vào trong xe.
Tôi cũng theo lên.
Bên trong xe cứu thương.
Phu nhân Cận từ đầu đến cuối không hề tỉnh lại, không rõ là đang hôn mê, hay là…
Còn Tô Mặc, anh ấy vẫn còn một chút ý thức nhưng sức lực đã yếu dần.
Trước khi được đẩy vào phòng cấp cứu, anh ấy gắng gượng nói với tôi hai câu cuối cùng.
Câu thứ nhất: “Đừng đọc nhật ký của anh, đốt nó đi, nghe lời anh.”
Câu thứ hai…
“Kiếp sau, chúng ta làm anh em ruột nhé. Được không?”
Tôi thậm chí còn chưa kịp nói "được", Tô Mặc đã bị đẩy vào phòng phẫu thuật.
Nhưng mà…
Anh ấy không thể sống sót trở ra.
Lúc được đưa vào, hơi thở anh ấy vẫn còn yếu ớt.
Lúc đưa ra, chỉ còn lại hơi ấm còn sót lại.
Câu “được” kia của tôi, mãi mãi cũng không thể thốt ra.
Hôm đó, trong hành lang bệnh viện, tôi gào khóc đến xé lòng.
Tô Mặc.
Anh ấy đi rồi, tôi thật sự không còn ai thân thích nữa.
Cận Dữ cũng nhanh chóng đến nơi.
Anh đứng trước mặt tôi định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thể thốt ra lời nào.
Trong hành lang.
Vị tiểu gia nhỏ nhà họ Cận, cái người vẫn luôn kiêu ngạo và ngông cuồng nay lại cắn môi, im lặng rơi nước mắt.
Anh ngồi xổm bên bức tường, vòng tay ôm lấy mình, vùi mặt vào khuỷu tay.
Chỉ có đôi vai khẽ run mới chứng minh được rằng, anh đang khóc.
Vụ tai nạn này rất nghiêm trọng.
Phu nhân Cận tử vong tại chỗ.
Tô Mặc không qua khỏi.
Tôi trở thành người duy nhất còn sống sót.
À không, còn có Tô Nhan đã bị bắt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương