- Tác giả: Nhật Mộ Vi An
- Thể loại: Đam Mỹ , Trọng Sinh , Đô Thị
- Số chương: 149
- Trạng thái: Đang cập nhật
Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét
Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét là một trong những bộ truyện mới hay được nhiều bạn tìm đọc, hiện đang phổ biến nhất trên Wattpad.com.vn - Nền tảng đọc truyện dịch online lớn nhất tại Việt Nam. Quý bạn đọc đừng quên bình luận và chia sẻ, ủng hộ WATTPAD ra các chương mới nhất của truyện chữ Đơn Từ Chức Của Vạn Người Ghét.
Giới thiệu nội dung:
Tên gốc: Vạn người ngại hắn bãi lạn
Thể loại: Sảng văn, chủ thụ, hào môn thế gia, vả mặt, 1v1, HE
Tình trạng bản gốc: Hoàn 120 chương + 53 phiên ngoại
Văn án
Yến Thu vốn là một thiếu gia hào môn trong tiểu thuyết drama tình yêu.
Theo lý thì sống trong gia đình giàu sang, đáng lẽ cậu sẽ trải qua cả đời thảnh thơi, nhàn hạ, thoải mái tận hưởng,
Nhưng không may, cậu vừa ra đời đã bị bệnh viện ôm nhầm.
Cuộc sống của cậu cũng từ cha mẹ ân ái, áo cơm không lo biến thành lớn lên trong một khu ổ chuột.
Hoàn cảnh chung quanh cộng thêm người cha quanh năm bạo lực gia đình và một người mẹ có tính tình lạnh lùng, khiến cậu trở nên vô cùng bất hạnh.
Đợi đến lúc hai mươi năm sau khi cậu được nhận về, trong nhà đã không có chỗ cho cậu tồn tại.
Nhà họ Phó lộng lẫy danh tiếng lớn.
Cậu chủ giả run rẩy đáng thương trốn ở sau lưng cha mẹ ruột của cậu.
Ánh mắt của tất cả mọi người nhìn cậu vừa gây khó dễ vừa căm ghét.
Cha ruột vốn nên tự đau khổ: "Con không bằng nửa đầu ngón tay của Sương Trì."
Mẹ ruột vốn nên tự trách: "Mẹ biết con chịu nhiều khổ cực, nhưng dù nói thế nào, Sương Trì cũng là đứa con mà chúng ta nuôi hơn hai mươi năm, nó không thể đi đâu được."
Anh trai vốn nên bảo vệ cậu: "Em ấy cũng là em trai của anh, anh tuyệt đối không để cho em ấy rời đi."
Cậu tựa như một diễn viên kịch câm, một người đứng múa ở trên sân khấu, không phát ra được âm thanh nào, cũng không có người quan tâm cậu buồn hay là vui.
Hơn hai mươi năm ân tình dưỡng dục, cậu có thể hiểu được tình cảm cha mẹ dành cho Phó Sương Trì.
Thế nên cậu cảm thấy mọi chuyện là do mình, cho nên dốc sức lấy lòng bọn họ.
Nhưng vào lúc trước khi từ giã cõi đời này vì cơn bạo bệnh.
Cậu lại nghe thấy cha ruột hờ hững nói: "Chết đi cũng tốt."
Mẹ ruột cậu nói: "Hy vọng kiếp sau con đừng tiếp tục đầu thai vào trong bụng mẹ nữa."
Còn người anh trai của cậu lại hứa hẹn với Phó Sương Trì: "Em vĩnh viễn là em trai duy nhất của anh."
Về sau Yến Thu mới biết được tất cả mọi thứ đều chỉ vì cậu chỉ là một cậu chủ phản diện người người căm ghét trong một quyển tiểu thuyết.
Cậu mới biết mình đã điên khùng đến mức nào.
Cậu thế mà mong muốn xin xỏ tình yêu từ những người này.
Nếu như được trở lại lần nữa....
Lần nửa mở mắt, cậu đã trở về cái ngày được nhà họ Phó tìm về.
Phó Kiến Đình: "Con không bằng nửa đầu ngón tay của Sương Trì."
Yến Thu: "Ừm."
Lục Nhuyễn: "Mẹ biết con chịu nhiều khổ cực, nhưng dù nói thế nào, Sương Trì cũng là đứa con mà chúng ta nuôi hơn hai mươi năm, nó không thể đi đâu được."
Yến Thu: "À."
Phó Trầm Trạch: "Em ấy cũng là em trai của anh, anh tuyệt đối không để cho em ấy rời đi, yên tâm, sau này phần tài sản thuộc về em, bọn anh sẽ không động tới dù chỉ một chút."
Yến Thu: "..."
Bọn họ vốn cho rằng Yến Thu từ nhỏ lớn lên ở khu ổ chuột nhất định sẽ là bùn nhão không thể trát tường, vĩnh viễn không có cách nào hòa hợp với cuộc sống của bọn họ, sau này cứ tùy tiện bố thí cho một ít tài sản cũng đủ để cậu cảm động rơi nước mắt cả đời.
Ai ngờ sau này trên tin tức báo chí, bọn họ liên tiếp nhìn thấy tin tức liên quan đến Yến Thu.
[Tác phẩm mới của thiên tài điêu khắc gỗ Yến Thu ngày hôm qua tại phòng đấu giá được đấu thầu lên tới hàng ngàn vạn.]
[Đại sư điêu khắc gỗ đỉnh cấp ở trong nước, Lê Nguyên Tỉnh chính miệng thừa nhận Yến Thu là học trò của ông.]
[Nhà điêu khắc gỗ Yến Thu tuổi còn trẻ, đã sở hữu khối tài sản hơn trăm triệu tệ.]
Về sau nữa, Phó Kiến Đình tự mình tìm tới trước mặt Yến Thu muốn cậu trở về thừa kế gia nghiệp.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100