âm Dương sao? Nghe giọng nói này, mọi người đều nhìn về phía nguồn âm thanh.

“Đừng quan tâm đến cậu ta!” Nhiễm Tái Hiền thờ ơ nói.

“Anh Nhiễm, Lâm Dương này không liên quan gì đến gia đình tôi. Anh ta nói gì thì tùy các anh xử lý.” Bà cụ Trương điềm tĩnh nói, sau đó xua tay: “Ném người này ra ngoài cho tôi! Tránh phải thu dọn cậu ta ở đây, sẽ làm bản cửa nhà họ Trương của tôi! “

“Vâng bà nội.” Mấy người Trương Mậu Niên khuôn mặt tràn đầy nụ cười bước tới.

Nhưng khi bọn họ vừa tiếp cận Lâm Dương…

Bốp bóp!

Hai cái tát giáng mạnh xuống.

Sau khi bị đánh, Trương Mậu Niên lùi lại một chút, che mặt và nhìn chủ nhân của cái tát một cách không thể nào tin được.

“Chú Hoành? Chú đây là?” Trương Mậu Niên sững sờ trừng mắt hỏi.

Mọi người xung quanh cũng bị sốc.

Tại sao Hoành gia đột nhiên lại ra tay? Hơn nữa… lại là ra tay với người của nhà họ Trương? Có phải là ông ta đã đánh nhầm rồi không? Những người nhà họ Trương này đang đứng về phía ông ta…

“Tiểu Hoành, con đang làm gì vậy?” Nhiễm Tái Hiền tức giận hỏi.

Lại nghe Hoành gia thấp giọng nói: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, không ai được phép làm loạn, không lẽ các người muốn thách thức uy quyền sao?”

“Hả2”

Những người xung quanh toàn bộ đều chết lặng.

Nhiễm Tái Hiền và Việt Nham cũng kinh ngạc.

Hoành gia này … rốt cuộc là phe nào?

“Tam đệ, cậu làm sao vậy?” Khai Giang cau mày hỏi.

Khai Hoành bí mật liếc mắt nhìn Lâm Dương, trầm giọng nói: “Chuyện này tôi vẫn phải điều tra thật kỹ càng, trước mắt các phương diện đều không đủ chứng cứ! Vẫn chưa thể kết án.

Anh hai, các anh về trước đi. Em điều tra thêm một chút… “

“Cái gì?”

Khai Giang như bị sét đánh ngang tai.

Nhiễm Tái Hiền càng mở to đôi mắt, kinh ngạc vô cùng.

Không ai dám tin vào những gì mà mình đã nghe được.

Khai Hoành… đây là dự định từ bỏ sao?

Cảnh tượng bàng hoàng.

Không lẽ vừa rồi Khai Hoành vào bên trong đã nói cái gì với Lâm Dương sao?

Hay là nói Lâm Dương kia … không phải là một nhân vật đơn giản?

Khai Giang không phải là một kẻ ngốc, ông ta liếc nhìn Lâm Dương rồi nhìn Khai Hoành, mơ hồ nhận ra điều gì đó.

Nhưng Nhiễm Tái Hiền không thèm quan tâm.

“Tiểu Hoành, bác không biết đứa trẻ này đã rót cho con thuốc mê gì. Con đứng sang một bên cho bác. Nếu con không muốn quan tâm đến chuyện này, có thể xem kịch.” Nhiễm Tái Hiền lạnh lùng nói.

“Bác Nhiễm!” Khai Hoành còn muốn nói gì đó, nhưng Nhiễm Tái Hiền lại không cho ông ta cơ hội để nói.

Tuy nhiên, Lâm Dương không thể đợi được nữa.

Anh bước tới, đỡ Tô Nhan đang quỳ trêи mặt đất lên, dùng đôi tay to lớn xoa nhẹ lên mặt Tô Nhan.

Dấu tay đỏ tươi in trêи khuôn mặt trắng nõn rõ ràng vô cùng chói mắt.

Tô Nhan khóe mắt rưng rưng, nhưng cô không để cho nước mắt tuôn ra.

Nhưng khi Lâm Dương ôm cô, cô cũng không thể nhịn được nữa, bổ nhào vào trong vòng tay của Lâm Dương khóc lóc thảm thiết.

“Được rồi, Tiểu Nhan, đừng lo lắng, có anh ở đây, không ai có thể đưa em đi.” Lâm Dương thấp giọng an ủi.

“Lâm Dương, em muốn về nhà …” Tô Nhan nức nở nói.

“Được, anh đưa em trở về Giang Thành.”

Lâm Dương thấp giọng nói, nhưng trong ánh mắt tràn đầy sát ý: “Nhưng mà trước tiên anh phải xử lý một số chuyện.”

Tô Nhan không nói lời nào, chỉ là nắm chặt đôi tay của Lâm Dương.

Lâm Dương đứng lên, điềm đạm nhìn người trước mặt.

“Là ai đánh?”

“Tôi đã đánh đó, thế nào? Anh muốn đánh lại sao?” Khai Mạc cười nói.

Lâm Dương sắc mặt như có màn sương lạnh giá, trực tiếp đi tới.

“Lâm Dương! Cậu muốn làm cái gì?”

“Hỗn xược!”

Bà cụ Trương và người nhà họ Trương ngay lập tức hét lớn.

Nhiễm Tái Hiền và người nhà họ Khai không đến ngăn cản.

Bọn họ không tin Lâm Dương này lại có cái gan lớn đến như vậy.

Khai Mạc cũng không cử động, chỉ mỉm cười mà nhìn.

Bà cụ Trương bây giờ sợ nhất chính là kết oán.

Nếu như Lâm Dương này thật sự dám ra tay, vậy thì hôm nay không cần ông ta, người của nhà họ Trương sẽ thay ông ta thu dọn, nếu không cho dù người này không liên quan gì đến nhà họ Trương, e rằng nhà họ Khai cũng sẽ giận lây đến nhà họ Trương.

Tuy nhiên! Chưa đầy một giây sau Lâm Dương đã đứng trước mặt Khai Mạc …

Một cái tát mạnh mẽ giáng xuống.

Bóp!

Có một âm thanh giòn giã vang lên.

Khai Mạc toàn thân trực tiếp xoay một vòng, sau đó ngã xuống đất.

Đại sảnh im lặng không một tiếng .

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Khai Mạc che mặt ngắn ngơ.

Ai có thể ngờ rằng cậu con rễ nhỏ bé của nhà họ Tô này thực sự lại dám ra tay?

Điên rồi!

Hoàn toàn điên rồ!

“Anh dám đánh tôi sao?” Khai Mạc khôi phục thần trí lại, vẻ mặt ủ rũ rồng lên: “Đánh cho tôi! Đánh chết tên nhóc này cho tôi!”

Người nhà họ Khai ai nấy đều giận tím mặt, toàn bộ hướng về Lâm Dương.

Mã Hải thấy vậy liền dẫn theo vài người đứng ở phía trước.

“Tổng giám đốc Mã, anh tốt nhất không nên xếp hàng loạn, tôi biết anh muốn bảo vệ Tô Nhan, nhưng cái tên Lâm Dương này, là một tên phế vật như thế, anh bảo vệ anh ta sao? Não bị hỏng rồi sao? Đừng nên dẫn hoả thiêu thân!” Việt Nham lạnh lùng nói cũng dẫn người đứng lên trước.

Mã Hải áp lực tăng gấp đôi.

*Tôi xem ai dám làm loạn!” Ông cụ Trương đột nhiên đẩy mạnh người của nhà họ Trương xung quanh ra, trực tiếp lao tới trước mặt Lâm Dương, rống to: “Đây là Trương gia của tôi, các người muốn ra tay ở đây, trước tiên phải qua cửa của nhà họ Trương tôi!”

“Cái đồ lão già chết tiệt! Ông muốn kéo nhà họ Trương bồi táng chung sao? Ông muốn tiệc mừng thọ của ông thành tang lễ sao?” Bà cụ Trương tức giận mắng.

“Phụ nữ như bà chỉ lo việc nhà, ở đây không có chuyện của bà!”

“Có bà lão này ở đây, tôi xem ông muốn làm cái gì!”

‘Bả-.?

“Cha, cha nghe lời mẹ đi.”

“Bà nội cũng là vì tốt cho nhà họ Trương.”

Người nhà họ Trương ra sức thuyết phục.

“Các người … các người … tốt! Tốt! Tốt lắm! Xem ra nhà họ Trương không cần ông già vô dụng này nữa rồi! Đã như vậy, ông già này cũng không cần các người. Bắt đầu từ hôm nay, tôi không liên quan gì đến các người nữa!” Trương Trung Hoa tức giận, khuôn mặt đỏ bừng, nỗi trận lôi đình.

“Cha!”

“Ông nội…”

Người nhà họ Trương lo lắng.

“Trước tiên đem người này đi cho tôi!”

Nhiễm Tái Hiền quá lười để ý đến Trương Trung Hoa, trực tiếp chỉ vào mặt Lâm Dương hét lón.

Người nhà họ Trương vội vàng chạy tới ngay.

Mã Hải muốn ngăn cản, nhưng vài người bên cạnh ông ta đâu phải là đối thủ, một đám ông chủ cũng không dám ra tay, ngay sau đó những vệ sĩ này đã tiếp cận Lâm Dương.

Lâm Dương không chút nhúc nhích.

Chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm.

Đúng lúc này, một đám người xông tới, chặn lại trước mặt Lâm Dương, thì ra là Khai Hoành “Bắt hết lên xe cho tôi, đem về!” Chỉ nghe Khai Hoành hét lớn.

“Vâng, thủ trưởng!”

Một đám nhân viên chạy tới, đem toàn bộ vệ sĩ của nhà họ Khai ra xe bên ngoài, trong nháy mắt, vệ sĩ của nhà họ Khai đã bị bắt sạch.

“Hả2”

Bộ não của mọi người đều không thể theo kịp.

Khai Giang nhìn qua Khai Hoành, lại thấy Khai Hành nhẹ đảo mắt, ngay lập tức hiểu được, thấp giọng nói: “Cha nuôi, có thể Lâm Dương này không đơn giản! Tam đệ sợ là có chuyện bận tâm, cho nên không để cho chúng ta động đến cậu ta.”

“Cha nhìn ra rồi!”

Nhiễm Tái Hiền lạnh lùng nói: “Nhưng bây giờ không chỉ là thể diện của nhà họ Khai, mà còn là thể diện của cha! Nếu như cha sợ hãi, sau này làm sao nhìn người ta?”

“Ý của Cha nuôi nghĩa là…”

“Không quan trọng cậu ta là ai, thanh toán trước, chuyện sau đó nói sau.”

Sau khi nói xong, Nhiễm Tái Hiền chỉ vào Khai Hoành và nói: “Khai Hoành, cậu còn ngăn cản tôi, tôi với cậu sẽ đoạn tuyệt quan hệ, tránh ral!”

Nói xong, những người đứng sau Nhiễm Tái Hiền muốn kéo Lâm Dương đi.

Khai Hoành cả người run lên, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của ông cụ, biết rằng lần này ngay cả ông ta cũng rất tức giận rồi.

Ông ta không muốn đắc tội với Lâm Dương, nhưng ông ta nguyện ý đắc tội với Nhiễm Tái Hiền sao?

Đột nhiên Khai Hoành rơi vào tình thế khó xử.

Có vẻ như không thể không ra tay!

Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng.

Tới nước này rồi, anh không ngại phế đi một vài người!

Nhưng ngay khi gươm súng đã sẵn sàng, một giọng nói ngọt ngào và giòn giã vang lên.

“Ò! Thật là náo nhiệt! Các người đang làm gì vậy?”

Âm thanh này cực kỳ đột ngột.

Mọi người thuận theo âm thanh mà nhìn, lại thấy một cô gái trẻ xinh xắn đi vào, theo sau là một ông cụ mặc vest.

Cô gái này đến từ đâu? Thật là không hiểu chuyện!

Có người cau mày.

Nhưng mà, cô gái đó không để ý tới, bước vào tiền sảnh, chớp mắt nhìn Lâm Dương, rồi đi về phía Tô Nhan.

“Cô chính là Nhan tiểu thư sao? Xin chào!” Cô gái mỉm cười.

“Cô là …” Tô Nhan có chút bối rối.

“Ò, cô cứ gọi tôi là Tiểu Lan là được rồi. Tôi đến đây để thay một người nào đó chúc thọ cho ông Trương!” Cô gái mỉm cười bí ẩn, sau đó lớn tiếng hỏi: “Xin hỏi vị nào là ông Trương Trung Hoa?”

“Tôi.” Trương Trung Hoa kỳ lạ nhìn cô gái: “Cô gái, cô là ai2 “Xin chào, ông cụ Trương, tên tôi là Hạ U Lan, tôi đặc biệt từ Yến Kinh đến chúc thọ ông. Chúc ông thọ tỷ Nam Sơn, kéo dài tuổi thọ, như cây bách tùng mãi xanh tươi!” Thiếu nữ cười nói.

Khi những lời này nói ra, Nhiễm Tái Hiền ở đằng kia kinh ngạc thất sắc.

“Hạ U Lan? Cô… cô không lẽ là người của nhà họ Hạ ở Yến Kinh sao?”

Nhà họ Hạ ở Yến Kinh?

Tất cả những người có mặt đều run rẫy, như rơi vào hầm băng

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện