Tô Nhan không thể hiểu được những lời này của Lâm Dương.

Hơn nữa dưới loại tình huống như thế này, Lâm Dương còn có thể làm được gì? Đánh cho những người này phải nằm sắp hết hay sao?

Sao có thể như thế được? Nghĩ mình là diễn viên điện ảnh hay gì? Anh cũng không có cái bản lĩnh này!

Nếu không thể đánh cho tất cả bọn họ nằm sắp xuống được, vậy Lâm Dương còn có thể ứng phó với mối nguy hiểm này như thế nào đây?

Cô cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, muốn cho mình có thể bình tĩnh lại.

Nhưng thật sự rất khó.

Lúc này, Lâm Dương cũng đi lên, thản nhiên mở miệng nói: “Người tham gia bữa tiệc này, chắc đều là những nhà đầu tư và cổ đông tham gia hạng mục Thanh Sơn hết nhỉ?”

“A, tên quê mùa này vẫn còn biết đến hạng mục của chúng ta sao?”

“Sợ là anh ta cũng không biết hạng mục của chúng ta lớn đến như thế nào đâu nhỉ?”

“Ngu ngốc, anh hỏi chuyện này làm gì? Sao hả? Anh cũng muốn đầu tư sao?”

“Anh muốn đầu tư một trăm nhân dân tệ? Hay là hai trăm nhân dân tệ?”

“Ha ha, quên nó đi! Nghe nói nên rác rưởi này ngay cả tiền taxi cũng không trả nỗi, chỉ sợ trêи người ngay cả một trăm nhân dân tệ cũng không có.”

“Ha ha ha ha…”

“Đồ vô dụng!”

“Đồ ngóc!”

Khách khứa ở bốn phía cười ồ lên.

Ngay cả những nhân viên bồi bàn cũng không nhịn được mà che miệng cười.

Trong xã hội này chỉ cần chịu làm việc thì sẽ không bị chết đói, nhưng loại người có đầy đủ tay chân mà lại phải dựa vào một người phụ nữ để nuôi sống, thì xứng đáng bị cười nhạo.

Lâm Dương trở thành một trò cười.

Sắc mặt Tô Nhan vô cùng khó coi, túm lấy cánh tay anh muốn rời đi, nhưng mà anh lại không nhúc nhích.

“Đương nhiên là không chỉ có mình cỗ đông, mà còn có cả bạn bè của nhà họ Mã chúng tôi nữa, Lâm Dương, mỗi người ở nơi này cũng không phải là một người có thân phận như anh có thể tiếp xúc được, loại người như anh, ngay cả tư cách ở trong này cũng không có! Anh nên nhận thức rõ địa vị của bản thân đi.

Loại rác rưởi như anh ngay cả nhà họ Tô cũng coi thường! Anh dựa vào cái gì mà sánh với Mã Phong tôi? Anh dựa vào cái gì hả?”

Mã Phong híp mắt nói, lúc này anh ta cũng không hề cố ky nhiều nữa.

Nhưng, gương mặt Lâm Dương vẫn không hề thay đổi, nói: “Chỉ dựa vào việc tôi là cổ đông lớn nhất của hạng mục vùng Thanh Sơn, dựa vào việc bây giờ tôi muốn đá tất cả những người ở đây ra bên ngoài!”

Lời này vừa nói xong, toàn bộ hội trường yên tĩnh lại.

Sau đó….

“Ha ha ha ha ha!”

Tiếng cười ầm ï vang vọng khắp đại sảnh bữa tiệc như muốn nổ tung.

Các vị khách đều điên cuồng cười lớn.

Ôm bụng cười to.

Cười đến rơi cả nước mắt.

Cười đến mức phải lăn lộn trêи mặt đất!

Lúc này không có ai có thể giữ bình tĩnh được nữa.

Có lẽ đây chính là câu chuyện buồn cười nhất mà họ từng nghe trong cuộc đời.

“Cậu nói cái gì cơ? Cậu là cỗ đông lớn nhất của hạng mục này á? Ha ha ha ha ha…Cười chết tôi rồi!”

“Nếu cậu là cổ đông lớn nhất của hạng mục này, vậy tôi chính là người đã khởi xướng ra dự án này!

“Anh đừng có chọc cười tôi nữa!”

“Tô Nhan, đầu óc chồng của cô không phải là có vấn đề đấy chứ?”

“Một thằng ngốc như thế này, cô còn muốn làm cái gì?”

“Có người nhà họ Mã đây không chọn, lại đi chọn đồ rác rưởi như thế này? Tô Nhan, tôi thấy đầu óc của cô cũng có vấn đề rồi đấy.”

“Ha ha ha ha ha…”

Những tiếng châm biếm và những thanh âm đùa cợt giống như là pháo nỗ vang vọng khắp không gian, trong mọi đôi mắt đều tràn ngập ý cười và sự khinh thường.

Gương mặt Tô Nhan lạnh như băng, thân thể mềm mại run rẩy.

Cô cảm giác bản thân giống như là một thằng hề, nhưng cô cũng không thể phản bác lại.

Ngược lại, Lâm Dương vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh như cũ.

Thậm chí anh còn ngồi ở trêи ghế, không thèm coi ai ra gì mà nhấp một ngụm rượu, sau đó vươn tay lấy từ trong túi ra một xấp giấy tờ và đặt nó lên trêи bàn.

Những thanh âm cười cợt ở xung quanh dần dần nhỏ đi.

“Đây là cái gì thế?”

Có người không nhịn được hỏi.

“Giấy tờ hủy bỏ hợp đồng.”

Lâm Dương lại uống thêm một ngụm rượu nữa rồi nói: “Các người chỉ cần ký tên mình lên hợp đồng này, thì công trình hạng mục của khu Thanh Sơn sẽ không có quan hệ gì với các người nữa.”

Nghe nói như thế, có rất nhiều người lại không nhịn được mà bật cười.

Một số người lại dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn về phía Lâm Dương.

“Nói chuyện một hồi lâu, hóa ra tên này là kẻ không bình thường.”

Một người đàn ông mặc đồ tây lắc đầu cười nói.

“Cậu chủ Mã, không cần phải lãng phí thời gian ở trêи loại người này nữa, nhanh đuổi anh ta ra ngoài đi!”

Một người đàn ông trung niên mập mạp nói.

Đến lúc này ngay cả Tô Nhan cũng không thẻ hiểu được.

Cô nhìn Lâm Dương, trong đôi mắt đều là sự hoang mang.

“Bà nội, tên kia không phải là do chịu sự đả kϊƈɦ quá lớn cho nên bị điên rồi đây chứ?”

Tô Mĩ Tâm cũng tiến về phía này nói chuyện với bà cụ Tô một cách cần thận.

“Có điên rồi thì cũng không liên quan gì với chúng ta hết, qua ngày hôm nay, Tiểu Nhan chính là người nhà họ Mã, cũng không có quan hệ gì với Lâm Dương nữa, ngày hôm nay tên Lâm Dương kia phải cút ra khỏi nhà Tiểu Nhan!”

Bà cụ Tô hừ lạnh nói.

“Ha ha, nói cũng đúng.”

“Qua ngày hôm nay, Mã Phong chính là em rễ của tôi.”

“Một trong bốn vị thiếu gia của thành phố Trường Giang, thế mà lại là em rễ của tôi, oa…Nghĩ thôi cũng đã thấy hưng phấn rồi.”

“Ngày tốt của nhà Tô cũng đã đến rồi, ha ha…”

Những người nhà họ Tô đều vô cùng kϊƈɦ động và chờ mong.

Ở trong mắt bọn họ, thì bọn họ đã thành công trong việc bám lấy cây đại thụ nhà họ Mã rồi.

Thăng quan tiến chức vùn vụt đang nhìn về phía bọn họ mà vẫy tay.

Cậu chủ Mã cũng nghe thấy những gì mà người nhà họ Tô nói.

Khóe miệng anh ta hơi gio lên, trong mắt lộ ra một tia khinh thường, trong lòng cười thầm: “Cái lũ ngu ngốc này, bổn thiếu gia chỉ là muốn chơi đùa với Tô Nhan mà thôi, thế mà còn tưởng rằng bổn thiếu gia sẽ cưới Tô Nhan về sao? Ha ha, một ả đàn bà đã có một đời chồng sao có thể trở thành vợ của tôi được chứ? Không có cửa đâu!”

Đương nhiên, những lời này cũng không thể nói ra được, dù sao người đàn bà này vẫn chưa đến tay anh ta.

Anh ta híp mắt nhìn Lâm Dương nói: “Không ngờ đến anh thế mà lại chuẩn bị một phần hợp đồng, Lâm Dương, không phải là anh cố ý đến nơi này để chấm dứt hợp đồng với mọi người đấy chứ?”

“Đúng vậy.”

Lâm Dương gật đầu.

“Ha ha ha….”

Tiếng cười càng mãnh liệt hơn.

Sao Lâm Dương có thể có loại hợp đồng này được cơ chứ?

Không nghi ngờ gì nữa, hợp đồng này của anh ta nhất định là giải Ai cũng cho rằng là như vậy.

“Được được được, tôi ký tên tôi ký tên!”

Một người đàn ông hói đầu cưới lớn đi thẳng lên phía trước, vô cùng phối hợp mà cầm lấy chiếc bút Lâm Dương đã đặt ở trêи bàn, viết tên mình vào hợp đồng, sau đó lại cười khẩy nói: “Tổng giám đốc Lâm, có vừa lòng không?”

“Không tệ.”

Lâm Dương thế mà cũng gật đầu một cách đường hoàng nói: “Tiếp theo.”

“Ái chà, anh thế mà còn giả vờ nữa kìal”

“Lên, phối hợp để chơi đùa với tên ngốc này đi! Tôi ký!”

“Tôi cũng ký!”

“Thật là vui.”

Bầu không khí trong căn phòng vô cùng vui vẻ, cả bữa tiệc đều vô cùng vui vẻ.

Tô Nhan đã mắt hết sức lực.

Cô không thể hiểu được hành động của Lâm Dương.

Thậm chí cô còn đang hoài nghi liệu Lâm Dương có phải là không thể thừa nhận tất cả những chuyện này, cho nên mới bị kϊƈɦ thích, nên mới có lối suy nghĩ không được bình thường như thề.

“Tiểu Nhan, cái loại người ngu ngốc như thế này, có gì đáng giá để cho em lưu luyến nữa chứ?”

Cậu chủ Mã tiến lên, thâm tình nói: “Anh đã theo đuổi em bao nhiêu năm rồi? Tình cảm của anh đối với em mà em còn không biết sao? Một cô gái tốt bụng như em không đáng để lãng phí cuộc đời ở trêи người một kẻ bắt lự!

c Em vốn nên thuộc về anh, chấp nhận đi, Tiểu Nhan!”

Nói xong, cậu chủ Mã liền đưa tay ra muốn giữ lấy tay Tô Nhan.

Nhưng Tô Nhan lại rụt tay lại theo bản năng, lui về phía sau vài bước.

Sắc mặt cậu chủ Mã trầm xuống.

“Nhan Nhi!”

Bà cụ Tô tức giận quát lớn.

“Rất xin lỗi, bà nội, cậu chủ Mã, tôi đã kết hôn rồi, hy vọng các người tôn trọng tôi một chút.”

Tô Nhan thấp giọng nói.

Cô đang vô cùng bắt an.

Ở phía sau, cô hoàn toàn không có gì để dựa vào hết.

Hai mắt cậu chủ Mã híp lại, trong con ngươi hiện lên một tia tàn nhẫn.

“Được lắm! Được lắm! Tô Nhan, đừng nói là Mã Phong tôi không cho em cơ hội, đây là do em ép tôi!”

Mã Phong cười một cách tức giận, vung tay lên nói: “Ra tay, kéo tên Lâm Dương này ra ngoài gãy hai cái đùi để thành kẻ tàn tật cho tôi! Không, đánh ngay tại đây đi, để làm trò trước mặt mọi người, đánh gãy chân anh ta cho tôi!”

“Vâng, cậu chủ Mãt”

Hai gã vệ sĩ tiến lên nói.

“Anh định làm gì? Anh điên rồi sao?”

Tô Nhan hoảng sợ đến mức gương mặt trắng bệch, ngay lập tức đứng ngăn ở trước mặt Lâm Dương, nói: “Mã Phong, nếu như anh dám làm bậy, tôi sẽ báo cảnh sát!”

“Chờ được cảnh sát đến đây, chân của anh ta cũng đã bị chặt đứt rồi, đương nhiên, nếu như phải gánh vác tránh nhiệm, thì tôi sẽ gánh đủ, nhưng mà đối với một người như tôi, cùng lắm cũng chỉ là bồi thường chút tiền, bổn thiếu gia mà còn thiếu tiền hay sao? Hạng mục này cũng đã mang đến lợi nhuận cả ngàn vạn lần cho bổn thiếu gia rồi!”

Cậu chủ Mã ngạo mạn nói.

“Anh…”

Tô Nhan tức giận đến mức gương mặt đỏ lên.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn đi theo tôi uống rượu ở trong phòng riêng, tôi sẽ bỏ qua cho anh ta.”

Cậu chủ Mã cười nói.

“Tô Nhan! Nếu như cháu không đến đó cho bà, thì nhà họ Tô chúng ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ với cháu!”

Lúc này bà cụ Tô cũng vô cùng tức giận nói.

Hai loại áp lực cùng xuất hiện.

Trong lòng Tô Nhan tràn đầy sự tuyệt vọng.

Nhưng đúng vào lúc này, Lâm Dương ở phía sau lưng cô lại đột nhiên mở miệng nói: “Mã Phong, hạng mục này đã không có quan hệ gì với anh nữa rồi, lại đây ký tên đi, còn thiếu mỗi anh thôi.”

“Ngu ngốc, thật sự là chơi đến nghiện rồi sao? Ký mấy tờ giấy rách nát làm gì? Anh thật sự nghĩ rằng mình là người tổng phụ trách của hạng mục hay sao? Anh nghĩ anh là cái thá gì cơ chứ?”

š Mã Phong giận đên tím mặt, anh ta đã mắt đi kiên nhẫn, trực tiếp phát tay nói: “Đánh, đánh cho tôi!”

“Vâng!”

Hai ngã vệ sĩ liền vọt lên.

“Dùng tay!”

Đúng lúc này, ngay cửa đại sảnh bữa tiệc truyền đến một tiếng quát lớn.

Mọi người đều ghé mắt nhìn lại, thì thấy có một bóng người xuất hiện ở cửa.

Đến khi nhìn rõ được người này là ai, mọi người đều vô cùng chắn động.

“Là tổng giám đốc Ninh?”

“Rốt cuộc tổng giám đốc Ninh cũng đến đây rồi!”

“Chào tổng giám đốc Ninh!”

“Đến đến đến, tổng giám đốc Ninh, hôm nay chúng ta phải uống với nhau một chén đấy!”

Các vị khách nhiệt tình qua chào hỏi, vậy quanh người vừa đến.

Nhưng…

Người vừa đến cũng không để ý đến ai, trực tiếp đi thẳng đến trước mặt Lâm Dương, hơi hơi cúi đầu nói: “Ngài Lâm, thật sự có lỗi quá, tôi đã tới muộn.”

Một màn này vừa xảy ra, hơi thở của toàn hội trường đều cứng lại.

Rất nhiều người suýt chút nữa là làm rơi tròng mắt xuống dưới đất.

Chuyện này là sao vậy?

Trong lòng vô số người đều rất hoang mang.

“Không có việc gì, dù sao bọn họ cũng đã ký tên hết rồi, bây giờ còn thiếu mỗi Mã Phong, anh gọi anh ta lại ký tên nhanh đi.”

Lâm Dương đưa tờ giấy nhàu nát kia cho người nọ.

Người nọ nhận lấy một cách rất cẩn thận, ngay sau đó liền xoay người lại, đứng đối diện với một Mã Phong đang vô cùng kinh ngạc rồi nói: “Mã Phong, nhanh ký tên đi.”

Mã Phong kinh ngạc nhìn lấy tờ hợp đồng: “Tổng giám đốc Ninh, chuyện này…Chuyện này là sao vậy?

Hợp đồng này…Là thật sao?”

“Đây là bản chấm dứt hợp đồng do chính tay tôi soạn ra, chẳng lẽ còn là giả được sao?”

Người nọ vô cùng bình tĩnh nói: “Trải qua sự thảo luận với tổ hạng mục, chúng tôi đã quyết định sẽ hủy bỏ hợp đồng với tất cả các nhà đầu tư, bản hợp đồng là có hiệu lực pháp lý, những người vừa nãy đã ký vào bản hợp đồng bắt đầu từ giây phút này đã không có quan hệ với hạng mục khu Thanh Sơn nữa, Mã Phong, bây giờ còn thiếu cậu!”

“Cái gì?”

Mọi người hoảng sợ đến mức thay đổi sắc mặt.

“Tại sao có thể như vậy được?”

Hai mắt Mã Phong trừng lớn, chỉ vào Lâm Dương run rẫy nói: “Một tên rác rưởi như anh ta, sao lại có bản chấm dứt hợp đồng được chứ? Hơn nữa dựa vào cái gì mà anh có thể chấm dứt hợp đồng với những nhà đầu tư như chúng tôi? Anh điên rồi sao? Nếu như không có cổ phần của chúng tôi, hạng mục này của nhà họ Ninh các người hoàn toàn không thể nào hoàn thành được!”

“Cậu sai rồi!”

Người nọ lắc đầu nói: “Chúng tôi có đủ chỉ phí để khởi động hạng mục này, bởi vì ngài Lâm đã cung cấp một khoản tài chính rất lớn cho chúng tôi.

“Có ý gì vậy?”

Mã Phong hỏi.

“Ý rất đơn giản.”

Người nọ nói: “Sáng ngày hôm nay ngài Lâm đã thành lập quan hệ hợp tác với chúng tôi rồi, cũng trở thành cổ đông lớn nhất và duy nhất của hạng mục này, còn các người…Đã bị loại bỏ ra khỏi hạng mục!”

Giọng nói vừa dứt, cả sảnh tiệc lặng ngắt như tờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện